Một tháng làm việc ở Đại Lý Tự, Tống Minh hiểu ra một điều: Diệp Hoài An biết cô là con gái.
Hắn không nói ra. Nhưng có những chi tiết nhỏ — cách hắn sắp xếp để cô không phải dùng nhà vệ sinh chung với các thư lại nam, cách hắn cố tình giao cho cô những vụ án có thể điều tra từ xa thay vì trực tiếp đến hiện trường lúc đêm khuya, cách hắn đặt bình trà trên bàn cô mỗi sáng vào đúng giờ cô vừa đến.
Những chi tiết nhỏ mà người không chú ý thì không thấy.
Tống Minh chú ý.
Hôm đó, cô đang làm việc muộn trong thư phòng thì nghe tiếng động phía sau. Quay lại thấy Diệp Hoài An đứng ở cửa, tay cầm áo ngoài của cô — vừa thổi bay khỏi mắc áo vì gió.
Khoảnh khắc đó, ánh đèn hắt lên, cô biết hắn nhìn thấy những gì mà bình thường bị che giấu.
Cô chờ đợi hắn nói gì đó. Đuổi cô đi, báo cáo lên cấp trên, hoặc ít nhất là ngạc nhiên.
Diệp Hoài An đặt áo vào tay cô, bình thản...