26 truyện

Đỉnh Tuyết Sơn ngàn năm tuyết phủ, quanh năm sương mù bao giăng, là nơi ngăn cách hoàn toàn với nhân gian trần thế. Trên ngọn núi quanh năm lạnh giá ấy có một nếp nhà trúc đơn sơ, là nơi ẩn dật của Thẩm Dao — nữ cao thủ mang tuyệt kỹ kiếm pháp vang danh thiên hạ nhưng đã sớm quy ẩn. Năm mười tám tuổi, trong một trận bão tuyết mịt mù, cô vô tình cứu sống một thiếu niên gầy guộc, mình đầy vết thương đang gục ngã trước cổng trúc. Thiếu niên ấy xưng tên là Tiêu Mặc, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng lại ẩn giấu sự kiên cường khác thường. Thẩm Dao thu nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng truyền dạy tuyệt học kiếm pháp, chăm sóc hắn như người thân duy nhất giữa không gian cô độc ngàn đời. Cô nào có hay, thiếu niên gầy guộc năm xưa chính là Thất Hoàng tử của triều đình đương đại, kẻ vừa thoát khỏi cuộc thanh trừng đẫm máu chốn hoàng cung và đang giấu mình chờ ngày phục hận. Tám năm trôi qua, thiếu niên rụt rà năm nào đã trưởng thành một nam tử hán cao lớn, sở hữu võ công thâm hậu và một dã tâm cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn trước mặt sư phụ. Trái tim Tiêu Mặc từ lâu đã không còn dừng lại ở tình sư đồ thuần khiết, mà bùng cháy một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dành cho người phụ nữ đã cứu rỗi đời mình. Ngày Tiêu Mặc nắm lại quyền lực, dẹp tan phe phái triều đình cũng là lúc hắn mang hàng ngàn thiết giáp quân bao vây đỉnh Tuyết Sơn, quyết tâm đưa sư phụ xuống núi để phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng, sóng gió triều đình rải rộng đã vô tình lôi kéo toàn bộ võ lâm giang hồ vào cuộc thanh trừng đẫm máu. Đứng giữa lễ giáo sư đồ, ân oán giang hồ và tình yêu cuồng nhiệt của người đồ đệ, Thẩm Dao sẽ phải vung kiếm đối đầu hay buông tay xuôi theo vòm trời giông bão?

Sẽ ra sao nếu bạn thức dậy và nhận ra mình đã biến thành nữ phụ phế vật trong một cuốn tiểu thuyết tiên hiệp đại phong bạo? Thảm hại hơn, cô không xuyên vào thời điểm nam chính còn là một mầm non chính đạo, mà rơi đúng vào ngày bái đường thành thân với Khương Tuyết Trầm — kẻ sau này sẽ thức tỉnh ma cốt, đồ sát tam giới và hóa thành đại phản diện diệt thế. Theo đúng kịch bản gốc, nữ phụ vì chê bai hắn thân thể mang tật, xuất thân thấp kém nên đã liên tục sỉ nhục, hạ độc và phản bội hắn, để rồi nhận về kết cục tan xương nát thịt dưới lưỡi kiếm Ma tôn. Để giữ lại cái mạng nhỏ, Lâm Nhược U quyết định lật ngược toàn bộ thế cờ. Hắn muốn diệt thế? Cô sẽ đem sự vô tư, ngọt ngào và những chiêu trò "chiều chuộng" điên rồ nhất ra để cảm hóa hắn. Nhưng Lâm Nhược U không hề biết rằng, trái tim của kẻ sắp hóa ma vốn là một đầm lầy băng giá đầy cạm bẫy. Liệu sự chân thành vô số tội của cô có thể cứu vớt được kẻ phản diện, hay lại vô tình kéo cả hai vào một bản hợp đồng định mệnh không thể quay đầu?

Chén rượu độc mang hương hoa mận đỏ rực rỡ hạ xuống trong đêm tuyết lạnh giá của năm Cảnh An thứ mười tám. Thái hậu Lý Dung Lăng — người phụ nữ đã dành trọn cả tuổi trẻ, trí tuệ và dòng máu của gia tộc để đưa một đứa trẻ không mẫu thân lên ngai vàng — lặng lẽ nhìn hai kẻ đang đứng trước mặt mình. Một là Hoàng đế do chính tay cô nuôi dưỡng từ năm ba tuổi, hai là Nhàn Thái phi, kẻ kiếp này luôn tỏ ra nhu thuận nhưng lại giấu đao sau nụ cười. Chiếc cén ngọc rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Lý Dung Lăng trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau xé rách tâm cang và sự phản bội ê chề. Cô tự hứa với lòng mình, nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ không bao giờ làm một người tốt hiền lành, nhẫn nhịn. Cô sẽ biến hậu cung này thành một bàn cờ, và chính mình sẽ là người nắm giữ từng nước đi sinh sát. Khi mở mắt ra một lần nữa, tiếng chuông đồng vang vọng trong không gian ngập tràn hương trầm thơm nhẹ. Lý Dung Lăng nhìn vào chiếc gương đồng mờ ảo. Gương mặt trong phản chiếu không còn những vết nhăn của thời gian hay sự mệt mỏi của vị Thái hậu quyền lực, mà là làn da trắng mịn, đôi mắt trong veo của thiếu nữ mười sáu tuổi. Năm Cảnh An thứ nhất, ngày đầu tiên cô bước chân vào hoàng cung với phong hiệu Thần phi. Trò chơi sinh tồn rực rỡ và đẫm máu chính thức bắt đầu lại từ đầu. Lần này, không còn sự bao dung hay tình nghĩa mẫu tử giả tạo, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và những đòn đáp trả tàn nhẫn nhất.
📄 Truyện ngắnXiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...

Hai mươi năm trước, trận chiến tại đỉnh Cửu U đã san phẳng Thiên Ma Giáo, nhuộm đỏ cả một vùng trời giang hồ. Giáo chủ Dạ Thiên Hành chết dưới kiếm của Bát Đại Môn Phái, mang theo bí tịch "U Minh Cửu Biến" tiêu tán vào hư không. Mọi người đều nghĩ mối họa Ma giáo đã vĩnh viễn tuyệt diệt. Thế nhưng, tại thị trấn Thanh Phong hẻo lánh dưới chân núi, có một anh chàng bán thịt lợn tên Lục Phong, ngày ngày quen tay múa dao chặt xương, sống đời bình lặng nhạt nhẽo. Chẳng ai ngờ được, bên dưới lớp áo thô dính máu lợn ấy lại là truyền nhân duy nhất thừa hưởng y bát và dòng máu của Ma vương năm xưa. Khi sóng gió giang hồ một lần nữa bùng lên, phe Chính đạo ráo riết truy quét tàn dư, còn các thế lực Ma giáo mới nổi lại điên cuồng săn tìm huyết mạch cũ để tranh giành quyền lực, Lục Phong buộc phải giấu đi luồng ma khí ngút trời, dùng thanh dao mổ lợn rỉ sét để đối đầu với vô số âm mưu và sát giáp ẩn nấp trong bóng tối.
📄 Truyện ngắnGiữa chốn hoàng cung sâu thẳm đầy uy nghiêm và cạm bẫy, Thái tử Lục Diệp Hiên — gã đàn ông sở hữu nhan sắc thiên hạ vô thai nhưng tính khí thất thường, lạnh lẽo như băng tuyết — lại vướng phải một căn bệnh "khó nói" khiến gã đêm ngày trằn trọc, long thể bất an. Bao y sư lừng lẫy khắp tứ phương đều bó tay, kẻ thì ôm đầu chịu trượng, kẻ thì xám mặt bái biệt hoàng cung. Cho đến một ngày, Mộc Chi — cô gái sở hữu y thuật kỳ tài phải cải trang nam giới, dùng danh xưng "Mộc Lập" lẩn tránh tai mắt kẻ thù để lẩn vào Thái Y Viện — vô tình vấp phải bí mật động trời này. Một chén thuốc hạ hỏa độc lạ, một cái chạm tay nhầm chỗ và một màn bộc phát "ngoại lệ" độc nhất vô nhị đã buộc chặt số phận của vị Thái y tập sự nhỏ bé vào hơi thở của vị chủ nhân tương lai cả thiên hạ. Giữa vô số tình huống dở khóc dở cười, những trận cãi vả dầm dề mồ hôi và những cái ôm che đậy dưới danh nghĩa thị vệ thân cận, một sợi dây tình cảm thầm kín bắt đầu nảy mầm, kéo hai con người từ thế đối đầu vào một trận phong ba ngọt ngào nhưng cũng đầy hiểm nguy chốn cung đình...

"Nếu cuộc đời trao cho bạn một bản án tống vào Lãnh Cung, đừng vội khóc lóc gạt lệ — hãy kiểm tra xem góc tường có vạch sóng Wi-Fi nào không! Tô An An, một cô gái hiện đại chính hiệu, vì tai nạn bất ngờ mà xuyên không thành một vị Tần phi thất sủng vừa chân ướt chân rậm bước vào chốn hậu cung đầy mưu hèn kế bẩn. Chưa kịp hoang mang vì viễn cảnh ăn cơm hưu quắc, sống đời cô độc đến già, cô đã phát hiện ra bí mật chấn động: chiếc điện thoại thông minh mang theo từ thế kỷ 21 đột nhiên bắt được sóng Wi-Fi kết nối trực tiếp về thế giới hiện đại! Từ đây, Lãnh Cung u tăm tối liền biến thành ‘vũ trụ giải trí’ đỉnh cao. Đặt trà sữa, đồ ăn vóc qua ứng dụng, mở phòng karaoke quây quần xuyên đêm, thậm chí bật livestream 'Tâm sự chốn Hoàng Cung' càn quét hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội... Lãnh Cung từ chỗ ai nghe cũng khiếp sợ nay trở thành 'resort 5 sao' mà các phi tần tranh nhau đút lót vàng bạc chỉ để được Hoàng đế... đày vào ở chung! Cùng theo chân Tô An An thao túng cả Hậu Cung lẫn mạng xã hội hiện đại bằng một chiếc smartphone và nguồn năng lượng vô tận!"

Nơi miền núi Trầm Sơn mịt mờ sương phủ, Lực Tĩnh Cổ—bí thuật nuôi Cổ bằng máu và oán khí để thao túng tâm trí—vốn bị cấm đoán từ ba mươi năm trước sau một thảm án diệt tộc. Bùi Nhược Vũ, nữ y sư Nam Cương thông tuệ, sống ẩn dật và sở hữu dòng máu đặc biệt có khả năng áp chế vạn Cổ. Đêm nọ, Chu Mặc—thủ lĩnh Cẩm Y Vệ bị vu oan phản quốc mang trên mình Huyết Lạc Cổ chết người tìm đến nhờ cô cứu mạng. Chu Mặc tiết lộ triều đình đang bị thao túng bởi một thế lực tà đạo sử dụng Cổ thuật để khống chế các đại thần và đầu độc Hoàng đế. Vì tinh thần chữa bệnh cứu người và mong muốn làm rõ nguồn gốc thứ Cổ độc tuyệt truyền, Nhược Vũ quyết định cùng Chu Mặc dấn thân vào kinh thành. Tại đây, cả hai khám phá ra âm mưu luyện chế Cổ Vương—thứ Cổ trùng ngàn năm có thể khống chế hàng vạn người của Tả Thừa tướng. Trong trận chiến sinh tử tại phủ Thái Úy, Nhược Vũ liều mình rạch tay, dùng máu linh thiêng giải Cổ cho Chu Mặc, giúp anh tiêu diệt Tả Thừa tướng và đập tan mạng lưới tà giáo. Trải qua sinh tử có nhau, gã thủ lĩnh Cẩm Y Vệ lạnh lùng và nàng nữ Cổ sư Nam Cương đã trao trọn trái tim cho nhau, viết nên thiên tình sử vừa kỳ ảo vừa sâu sắc.

Trong đôi mắt của thế gian, Thiên Lĩnh Căn là linh căn ngàn năm có một, là đại diện cho kỳ tài ngút trời sẽ gánh vác tương lai của Bành Gia. Nhưng tại Bành Thị tàn nhẫn, Linh Căn ấy chỉ là thứ "dược thể" hoàn hảo nhất được nuôi dưỡng tỉ mỉ trong suốt mười sáu năm để chờ ngày ném vào lò đan. Bành Cảnh – từ một đứa trẻ mang tâm hồn thuần khiết, ngây thơ, đã từng bước nhận ra sự thật đẫm máu ẩn sau sự sủng ái vô bờ của gia tộc. Giữa lanh lảnh tiếng xích sắt và mùi máu tươi tanh nồng trong Huyết Đan Lâu, hắn phải tự đập nát lòng nhân từ, biến bản thân thành thứ tàn nhẫn nhất để sống sót và kéo toàn bộ Bành Gia xuống địa ngục.

Mộc Miên—người quản lý duy nhất của tiệm Hương An - là nữ nhân mang vẻ đẹp lạnh lẽo, luôn xuất hiện trong trang phục tối giản cùng thần thái đĩnh đạc. Cô sở hữu bí thuật chế tác "Huyết Trầm" -loại hương khi thắp lên không chỉ tỏa ra mùi thơm tịch mịch mà còn có khả năng giải mã tâm trí, buộc kẻ dối trá phải bộc lộ sự thật qua những ảo giác tâm linh. Thời thế hỗn loạn, triều đình rung chuyển bởi chuỗi vụ án mạng kỳ quái: các quan đại thần lần lượt tử vong trong tư thế quỳ lạy trước những lư hương cổ, toàn thân khô quắt như rễ cây khô. Các phe phái nam quyền hoảng loạn nhưng không thể giải mã. Hạ mình tìm đến tiệm Hương An, họ muốn biến Mộc Miên thành công cụ phá án. Nhưng họ không ngờ, Mộc Miên chưa bao giờ là cờ trên bàn cờ của bất kỳ ai. Bằng một lư hương, sự điềm tĩnh và bộ óc thao túng kiệt xuất, Mộc Miên từng bước bóc tách từng lớp mặt nạ của các thế lực phong kiến. Chuỗi án mạng thực chất là sự trả giá cho một tội ác bị chôn giấu từ hai mươi năm trước liên quan đến chính dòng họ cô. Mộc Miên không phụ thuộc vào bất kỳ nam nhân nào; cô biến kẻ thù thành quân cờ, thu phục mạng lưới tình báo bí mật, dùng sự tàn nhẫn lý trí để tái lập lại trật tự và bước lên đỉnh cao quyền lực âm thầm trong bóng tối.

Một siêu đầu bếp ba sao Michelin ở hiện đại xui xẻo xuyên không về thời cổ đại, trở thành cô nha hoàn nhóm lửa nhỏ bé trong phủ Nhiếp Chính Vương. Mang danh vị đại thần quyền lực nhất triều đình, Tiêu Dật Huyên lại khiến cả vương phủ khiếp sợ bởi tính khí thất thường cùng chứng kén ăn trầm trọng — kẻ làm món ăn không vừa miệng nhẹ thì gãy chân, nặng thì đầu rơi máu chảy. Đứng trước lưỡi đao sinh tử, Lục Mạn Châu quyết định mang kỹ nghệ ẩm thực đỉnh cao cùng những món ăn "độc lạ" hiện đại ra chinh phục dạ dày vị Vương gia lạnh như băng. Từ một kẻ dọa chém đầu cô mỗi ngày, anh dần trở thành người sẵn sàng lật tung cả triều đình chỉ để nâng niu từng món ăn do cô tự tay nấu.

Giang hồ như một bàn cờ rộng lớn, chánh tà vốn chỉ là một ranh giới mỏng manh do lòng người dựng nên. Năm mươi năm trước, một trận huyết chiến trên đỉnh Tuyệt Cốc đã chôn vùi Ma Giáo cùng pho kiếm phổ "Vô Nhan" chấn động thiên hạ. Năm mươi năm sau, người ta chỉ còn biết đến một gã thợ may câm mù sống cô độc nơi biên giới hẻo lánh, ngày ngày bên khung cửi tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ, giấu đi thân phận Thiếu chủ Ma Giáo năm xưa từng bị chính phụ thân phế bỏ võ công. Thế nhưng, phong ba giang hồ chưa bao giờ buông tha cho những kẻ muốn quy ẩn. Đêm mưa tuyết ấy, sự xuất hiện của Thánh nữ Chánh đạo — kẻ đang bị cả ngũ đại danh môn truy sát vì án oan diệt môn — đã vô tình xé nát tấm vỏ bọc bình yên. Một chiêu kiếm gãy vút lên trong đêm tối không chỉ cứu lấy một mạng người, mà còn bóc tách vầng mây mù u tối phủ lên thảm án năm xưa, lôi ra ánh sáng một bàn tay quyền lực tàn nhẫn giấu mặt ngay trong triều đình, kẻ đang mượn danh nghĩa chánh tà để nuốt trọn cả giang hồ.
📄 Truyện ngắnKhi Mặt Trăng vỡ nát rơi xuống nhân gian, đêm đen vĩnh cửu bao trùm cõi đời, gieo rắc sức mạnh tà mị cùng mầm mống ma hóa lên những kẻ tham vọng. Giữa thế giới tàn lụi ấy, một Người Săn Mảnh Vỡ mang trên vai sứ mệnh gom góp từng vệt sáng tàn ghen để hàn gắn lại bầu trời, và một Yêu vương kiên cường ôm giữ mảnh phế ngọc lớn nhất để duy trì hơi thở cho toàn bộ đồng tộc. Không có thiện hay ác, chỉ có hai định mệnh buộc phải tàn sát lẫn nhau trên ranh giới sinh tử. Khi lưỡi kiếm cứu thế chĩa thẳng vào trái tim đang đập vì sự sống của cả một tộc người, ánh sáng trả lại cho thế gian liệu có đáng giá bằng giọt nước mắt rơi vào đêm đen?
📄 Truyện ngắnGiữa chốn giang hồ đầy phong ba bão táp, kiếm chưa chắc đã là thứ sắc bén nhất, và lòng người lại càng chẳng thể lấy thước đo. Có một gã kiếm khách tàn tật gánh trên lưng một chiếc hòm gỗ khóa chặt, lang thang qua khắp các tửu quán miền Tây Bắc để tìm kiếm một kẻ thù đã chết từ mười năm trước. Một đêm mưa tuyết phủ kín Nhạn Môn Quan, tiếng kiếm tuốt khỏi bao hòa cùng tiếng tàn tro rơi trong bếp lửa, hé lộ một bí mật kinh thiên về pho kiếm phổ được trả bằng máu và tuyết.

Thế gian chuộng sắc, khinh tài, có ai ngờ một đóa hoa đào quỷ dị nơi má trái lại là ấn ký định tình ngàn năm giữa vị thần y ẩn thế Thẩm Vô Sắc và Thừa tuyên sứ nắm giữ binh quyền Đại Yến - Dung Trạch. Khi sóng gió hoàng triều tràn về thung lũng Đào Sa bình yên, chiếc mặt nạ lụa trắng rơi xuống cũng là lúc vận mệnh rẽ lối. Giữa giang sơn như họa và tình thâm cốt tủy, liệu kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực có chịu phụ cả thiên hạ để đổi lấy một ánh cười của giai nhân vô sắc?

Kiếp trước, vị bác sĩ ngoại khoa thiên tài Giang Sở Dao bị chính muội muội ruột và phu quân ép chết trên giường bệnh. Trùng sinh sống lại vào thân xác của phế vật Vương phi bị Hoàng đế Tiêu Thừa Húc căm ghét, hắt hủi trong lãnh cung, nàng không còn là quân cờ để người khác thao túng. Cầm trong tay dao mổ và kiến thức y học vượt thời gian, Giang Sở Dao một mặt tự chữa bỏng dung nhan, vạch trần những ả nữ nhân tâm cơ chốn hậu cung, mặt khác dùng y thuật thượng thừa cứu sống những mạng người bên bờ vực cái chết. Từ một nữ tử bị cả hoàng tộc khinh rẻ, nàng khiến vị hoàng đế lạnh lùng, tàn nhẫn kia từ ghét bỏ, nghi kỵ phải quỳ rạp dưới chân nàng, dùng cả giang sơn và thâm tình để sủng ái một mình nàng.

Kinh thành phủ một màu sương khói âm u vào tiết Minh Thanh, nhưng bên trong Thính Vũ Lâu - trà lầu đệ nhất thiên hạ - bầu không khí lại càng thêm ngột ngạt khi đương triều Thừa tướng thẩm Quân Hoài đột tử ngay sau ngụm trà đầu tiên. Cửa lớn đóng sập, cấm vệ quân bao vây nội bất xuất ngoại bất nhập. Giữa khói trà nghi ngút và thi thể chưa lạnh, vị bổ đầu trẻ tuổi Dạ vô Lăng của Hình bộ bắt đầu cuộc đấu trí sinh tử với ba nghi phạm: một trà sư mang huyết hải thâm thù, một kỹ nữ gảy tỳ bà ẩn giấu sát cơ, và một gã sai vặt câm điếc mang hành tung quỷ dị. Không ai biết rằng, một âm mưu kinh thiên động địa vượt ra ngoài rìa một tách trà nhiễm độc đang dần lộ diện, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một làn hương.

Một cái chạm vô tình nơi không gian tịch mịch của bảo tàng cổ vật đã kéo Lục Vy Sương - cô gái hiện đại mang xương cốt lả lướt, dung mạo câu dẫn và chất giọng nhừa nhựa như rót mật - rơi thẳng vào hố sâu của vương triều Đại Ung đại loạn. Xuyên vào thân xác một tội nữ đang bị giam lỏng nơi lãnh cung lạnh lẽo, đối mặt với chiếc thòng lọng ban chết cận kề, vũ khí duy nhất của cô không phải là trí tuệ thâm sâu, mà là sự trơ trẽn tột cùng và bản năng câu dẫn của một con hồ ly tinh bẩm sinh. Đêm mưa tầm tã nơi đại điện hoang phế, trước một Nhiếp chính vương Tiêu Mộ Diễm tàn nhẫn, tà mị và nắm trọn vương quyền trong tay, Vy Sương đã dùng chính chiếc váy lụa mỏng manh xốc xếch và những cái chạm da thịt đầy ám muội để thực hiện một canh bạc sinh tử. Cuộc đối đầu giữa một kẻ điên quyền lực và một ả điên lẳng lơ sẽ biến cung đình rực lửa thành một sàn diễn của dục vọng, nơi mỗi bước đi đều ngập tràn sự khiêu khích chết người.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.

Tử Cấm Thành mười năm tuyết lạnh, vách tường đỏ rực được dựng lên từ gạch đá hay từ xương máu của những giai nhân thất thế? Từ một đích nữ khuê các mang tội danh mưu phản, Thẩm Dao bước vào hậu cung với đôi bàn tay trắng và một trái tim đầy oán hận. Nơi phấn son che khuất dao găm, nơi nụ cười ẩn giấu tà thuật, nàng phải đánh đổi từ tình bạn thanh mai trúc mã cho đến chút lương thiện cuối cùng để tồn tại. Kẻ thù của nàng là một Huệ Quý phi kiêu ngạo nắm giữ nửa giang sơn, là một Hoàng hậu thâm sâu khó lường tọa trấn trung cung. Giữa vòng xoáy mưu kế tàn khốc, liệu Thẩm Dao sẽ bị vùi lấp dưới lăng mộ hoàng gia, hay sẽ tự tay nhuốm máu bộ triều phục chính hồng, bước lên đỉnh cao Phượng vị?

Lục Phong trọng sinh về ngày đầu tiên tựa game thực tế ảo mang tính cách mạng "Thần Thoại" chính thức mở máy chủ trên toàn cầu. Mang theo ký ức của mười năm lăn lộn ở kiếp trước, anh biết rõ vị trí của tất cả các rương báu ẩn, các nhiệm vụ ẩn cấp Thần và cách thức đánh bại những con Boss bất khả chiến bại. Trong khi các bang hội lớn của các tài phiệt còn đang loay hoay đánh quái cấp thấp, Lục Phong đã một mình quét sạch phó bản cấp địa ngục, sở hữu bộ trang bị Hoàng Kim độc nhất vô nhị. Anh biến mình thành một vị thần trị vì thế giới ảo, thao túng toàn bộ nền kinh tế trong game và vung tiền vả mặt các thế lực đời thực.

Xuyên không từ kiếp trước là Tổ tông đời thứ mười tám của một đại phái Huyền môn, Diệp Khinh tỉnh dậy trong thân xác một cô nàng tiểu thư "bình hoa di động" bị hào môn vứt bỏ, gánh chịu làn sóng tẩy chay của toàn mạng xã hội. Để kiếm sống, cô buộc phải tham gia “Tiếng Vọng Đêm Hoang” – một show thực tế kinh dị đầy rẫy rủi ro. Trong khi các khách mời khác khóc thét trước những hiện tượng tâm linh quỷ dị, Diệp Khinh lại thản nhiên lôi ba đồng tiền xu rỉ sét ra bấm quẻ. Chỉ bằng vài câu "xem bói miễn phí" bóc trần bộ mặt ngoại tình, bạo lực gia đình và trốn thuế của dàn sao đạo đức giả ngay trên sóng livestream, cô đã khiến cả giới giải trí phải chấn động. Không những phá tan các trận pháp cổ bằng máu, cô còn vô tình "thuần hóa" luôn cả Lục Thời Diễn – vị Bá tổng tài phiệt quyền lực nhất giới giải trí, kẻ mang mệnh cách "Sát thê cô độc" vạn năm có một. Khi hào môn quay lại định giẫm đạp cô, vị tài phiệt ấy liền ra mặt che chở: "Cả cái mạng này của tôi, cùng toàn bộ tài sản của Lục Thị, từ nay đều là của em."

Một họa sĩ phục chế tranh ở bảo tàng vô tình chạm vào bức họa một vị tướng quân trẻ bị tử hình oan, khiến cô xuyên không về đúng ngày ông bị giam trong ngục tối trước khi ra pháp trường.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.
📄 Truyện ngắnTrong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.

