Phòng vẽ chỉ còn lại hai người, tiếng quạt trần quay "vù vù" càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, ám muội trong không gian. Đường Đường vẫn ngồi đơ ra trên ghế, cây bút chì trong tay suýt nữa thì rơi xuống.
Cố Thời Luật nhìn cô, cơn ghen lúc nãy vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó thôi thúc anh phải làm một điều gì đó hoàn toàn phá vỡ giới hạn lý trí bấy lâu nay. Anh vươn tay, trực tiếp xoay chiếc ghế của Đường Đường lại, ép cô phải đối mặt trực diện với mình.
"Giáo... Giáo sư Cố... Anh sao thế ạ?" Đường Đường lý nhí hỏi, hai tay bấu chặt vào gấu áo nỉ.
"Em thích cậu ta sao?" Cố Thời Luật khóa chặt ánh mắt cô, giọng điệu có chút dồn dập.
Cố Thời Luật thình lình bị ôm chặt, toàn thân anh cứng đờ trong một giây, nhưng ngay sau đó, một nụ cười rạng rỡ, nhu hòa chưa từng có xuất hiện trên gương mặt tuấn tú. Anh vòng hai tay qua eo cô, ôm chặt cô gái nhỏ vào lòng, tham lam hít hà mùi hương ngọt ngào trên tóc cô.
Giữa căn phòng vẽ ngập tràn sắc màu của khoa Mỹ thuật, khối băng vạn năm của Đại học Tổng hợp Vinh Đô rốt cuộc đã hoàn toàn tan chảy dưới ánh dương rực rỡ của đời mình.