Ánh đèn biên bản khám nghiệm hiện trường chớp nháy liên tục thứ ánh sáng màu vàng nhạt, hắt lên những bức tường ốp gỗ gụ cổ kính của căn phòng làm việc trên tầng hai. Cảnh sát khu vực đã phong tỏa hoàn toàn biệt thự Bell & Stave, nhưng ngoài đội ngũ kỹ thuật viên pháp y đứng ngồi không yên, không ai dám bước vào căn phòng này quá lâu do dư âm của bức xạ sóng hạ âm vẫn còn thoảng qua đâu đây.
Minh đứng sát bên bệ cửa sổ, tay cầm chiếc máy phân tích phổ âm thanh đang hiển thị những thông số lưu trữ từ đêm qua. Đứng bên cạnh anh, An Nhiên cẩn thận dùng nhíp thu gom từng mảnh vụn của chiếc ly thủy tinh vỡ vụn trên bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào các vết nứt tỏa ra theo hình hoa thị.
"Cấu trúc của căn phòng này... nó không chỉ đơn thuần là một thiết kế nội thất cổ điển," Minh cất giọng trầm đục, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Anh giơ thiết bị chỉ vào lớp vách gỗ dày dấp dính đằng sau bức tranh treo tường lớn. "Hãy nhìn cách lớp vách gỗ được đục đẽo và ghép nối. Đây không phải là tường cách âm thông thường để chống ồn từ bên ngoài vào. Đây là một chiếc hộp cộng hưởng dạng ống tiêu âm ngược—một dạng kiến trúc cổ từng được áp dụng trong các nhà hát Opera thế kỷ 18 để phóng đại âm lượng về một điểm tập trung duy nhất."
An Nhiên ngước lên, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Ý anh là, toàn bộ căn phòng làm việc này được thiết kế như một cái loa phóng thanh khổng lồ? Và nạn nhân... ông Đỗ Trọng chính là người ngồi ngay tại tiêu cự của luồng sóng đó?"
"Chính xác," Minh gật đầu mạnh. "Hạ âm dưới 20Hz không làm người ta ngạt thở hay chảy máu ngay lập tức. Nhưng khi nó bị dội phản xạ và khuếch đại lên cường độ cao trong một không gian kín tuyệt đối, năng lượng cơ học của sóng âm sẽ tác động trực tiếp lên màng nhĩ, cộng hưởng với nhịp đập của tim và làm rách màng mạch não. Nói một cách đơn giản, kẻ thủ ác không cần phải bước chân vào phòng hay dùng đến một giọt độc dược nào; hắn chỉ cần kích hoạt một đoạn mã tần số từ xa và để cho cấu trúc kiến trúc của chính tòa nhà này ra tay kết liễu nạn nhân."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên ở hành lang. Đội trưởng cảnh sát phụ trách khu vực bước vào, tay cầm một tập hồ sơ mới được chuyển đến từ cơ quan giám định pháp y kết hợp với dữ liệu lịch sử của tòa nhà.
"Bác sĩ Minh, cô An Nhiên," viên đội trưởng thở dài, đặt tập hồ sơ lên bàn. "Kết quả khám nghiệm tử thi sơ bộ đã có. Đúng như phán đoán của các vị: không có dấu hiệu ngộ độc, không có tác động ngoại lực. Nguyên nhân tử vong là do sốc rung chấn thần kinh trung ương hậu quả từ một đợt dao động áp suất không khí cục bộ. Ngoài ra..." Ông dừng lại một nhịp, liếc nhìn sang bức tường bên cạnh. "...chúng tôi vừa lật lại hồ sơ kiến trúc gốc của biệt thự này từ thập niên 90. Người thiết kế cải tạo lại toàn bộ hệ thống âm học và cách âm cho tòa nhà này chính là kiến trúc sư Lê Minh Hoàng—người từng vướng vào vụ kiện bản quyền chấn động với viện bảo tàng vào đúng mười năm trước, trước khi ông ta đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn ngập hầm."
Cái tên vừa được nhắc đến giống như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên những gợn sóng sắc lạnh.
An Nhiên đứng thẳng người dậy, ánh mắt lóe lên vẻ bàng hoàng: "Kiến trúc sư Lê Minh Hoàng? Chẳng phải ông ta chính là người chế tác ra chiếc hộp âm nhạc cổ đang trưng bày ở tầng trệt sao? Thứ hiện vật mà ông Đỗ Trọng đã dành cả tháng trời để chuẩn bị đưa vào danh mục bảo tồn độc quyền?"
"Không những thế," Minh tiếp lời, bước đến mở tập hồ sơ trên bàn, lật đến trang sơ đồ kỹ thuật cũ kỹ của tòa nhà. "Chiếc hộp âm nhạc đó không chỉ là một món đồ cổ trang trí. Nó là một chiếc chìa khóa cơ học. Trục xoay và các răng lược bên trong hộp được khắc những rãnh mã hóa theo đúng bước sóng của một bản giao hưởng bị cấm. Khi chiếc hộp được lên dây cót và phát ra vào thời điểm giao thừa, nó chính là tín hiệu kích hoạt (trigger signal) để đánh thức hệ thống cộng hưởng hạ âm ngầm được giấu kín trong tường nhà."
Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau tạo thành một bức tranh tàn nhẫn và tinh vi. Vụ án không chỉ là một tai nạn hay một sự cố kỹ thuật đơn thuần, mà là một cỗ máy tử thần được lập trình bằng âm nhạc, chờ đúng thời điểm để đòi lại món nợ từ quá khứ.
An Nhiên bước đến bên khung cửa sổ, nhìn xuống khu vườn thông mờ mịt sương mù ngoài kia, giọng nói thoáng chút lạnh lẽo: "Nếu chiếc hộp âm nhạc ở tầng trệt là công tắc kích hoạt, và căn phòng này là điểm hội tụ... thì kẻ đứng sau chắc chắn phải nắm rõ từng góc cạnh kiến trúc của tòa nhà này như lòng bàn tay. Hắn không chỉ muốn giết ông Trọng, hắn đang muốn gửi một thông điệp."
Minh siết chặt thiết bị phân tích phổ âm trong tay, màn hình LED lại bắt đầu nhấp nháy một tín hiệu dao động nhỏ, yếu ớt nhưng đều đặn phát ra từ hệ thống thông gió trên trần nhà.
"Thông điệp đã được gửi," Minh lạnh lùng đáp, ngước mắt nhìn lên góc trần. "Và bản sonata thứ hai... đang chuẩn bị vang lên."