Kể từ sau ngày mưa tầm tã ấy, bức tường băng giá bao quanh Lục Minh dường như đã sụp đổ hoàn toàn, nhưng kỳ lạ là nó chỉ tan chảy trước mặt một mình An Nhiên. Sự thật về thân phận "cậu bạn béo" Khải Minh giống như một dòng nước ấm áp dội thẳng vào thanh xuân đang chịu nhiều áp lực thi cử của cô. Hai người không cần nói ra một lời tỏ tình chính thức nào, nhưng những cử chỉ âm thầm bấy lâu nay của Lục Minh giờ đây đã được nâng cấp lên một mức độ khiến cả trường THPT Trọng điểm phải "mắt tròn mắt dẹt".
Mỗi buổi sáng, thay vì đi chiếc xe sang trọng của gia đình đến thẳng cổng trường như trước, Lục Minh chọn xuống xe từ cách đó hai con phố. Anh đứng đợi dưới bóng cây bằng lăng già, hai tay đút túi quần, chiếc ba lô đen quen thuộc khoác hờ bên vai. Khi bóng dáng nhỏ nhắn của An Nhiên xuất hiện, khóe môi vị nam thần vốn nổi tiếng lạnh lùng ấy sẽ vô thức nhếch lên một độ cong cực kỳ dịu dàng. Anh tiến lại gần, thản nhiên giật lấy chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai cô khoác sang vai mình, rồi đưa cho cô một hộp sữa dâu còn ấm nguyên.
"Khải Minh... à không, Lục Minh này. Cậu cứ xách cặp cho tớ thế này, tụi con gái trong trường sẽ dùng ánh mắt giết chết tớ mất." An Nhiên vừa hút sữa vừa lo lắng nhìn quanh. Kể từ khi vào cổng trường, cô đã cảm nhận được hàng trăm ánh mắt ghen tị của các nữ sinh khối dưới đang đổ dồn về phía mình.
Lục Minh không thèm chớp mắt, anh sải bước dài để che bớt những luồng ánh mắt dò xét cho cô, giọng nói trầm ấm đầy bá đạo: "Tụi nó muốn nhìn thì cứ nhìn. Mười năm trước em bảo vệ tôi trước đám con trai trong xóm, bây giờ tôi xách cặp cho em là nghĩa vụ thiên kinh địa nghĩa. Với lại... ở trường cứ gọi tôi là Lục Minh, về nhà rồi em muốn gọi gì cũng được."
"Ai nói em ấy bám lấy tôi?"
Một giọng nói lạnh thấu xương thình lình vang lên từ phía sau khúc quanh hành lang. Tiếng bước chân nện xuống nền gạch đều đặn, mang theo một luồng áp lực vô hình khiến đám đông đang tụ tập hóng hớt xung quanh lập tức dạt ra hai bên. Lục Minh bước tới, gương mặt góc cạnh lúc này tối sầm lại, đôi mắt hai mí sâu thẳm hừng hực ngọn lửa giận dữ mà chưa một ai từng thấy ở anh.
Anh đi thẳng đến bên cạnh An Nhiên, không thèm nhìn ba cô gái kia lấy một cái, mà cúi xuống nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đan chặt năm ngón tay vào nhau trước sự chứng kiến của toàn thể học sinh có mặt tại đó.
Lục Minh ngước mắt lên nhìn cô nàng hoa khôi lớp 12A5, ánh mắt sắc bén như dao cạo, giọng nói dứt khoát vang lên đầy uy lực: "Nghe cho rõ đây. Từ trước đến nay, và cả sau này, luôn là tôi — Lục Minh — dùng mọi mưu kế, mặt dày bám lấy An Nhiên để được em ấy chú ý. Em ấy là người duy nhất có quyền định đoạt cuộc sống của tôi. Ai còn dám dùng những lời lẽ xúc phạm này để nói với em ấy một lần nữa, tôi dứt khoát sẽ khiến kẻ đó không thể yên ổn tốt nghiệp cái trường này. Biến!"
Lời tuyên bố chủ quyền chấn động ấy lập tức khiến ba cô gái kia mặt mũi xám ngoét, vội vàng kéo nhau chạy trốn. An Nhiên đứng chết lặng, nhìn bàn tay mình đang nằm gọn trong lòng bàn tay rộng lớn, ấm áp của Lục Minh. Trái tim cô đập loạn nhịp liên hồi, cảm giác an toàn và hạnh phúc dâng tràn lấp đầy mọi khoảng trống tổn thương trong lòng.