Cơn mưa rào mùa hè ở Jeju không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, trái lại càng về đêm càng cuồng nộ. Tiếng gió biển gầm hú đập liên hồi vào những rặng tường đá đen quanh sân, từng trận chớp rạch ngang bầu trời đêm soi tỏ hai bóng người đang đứng chết lặng dưới vòm ô hẹp.
Áo sơ mi của Tae-jun đã ướt sũng một bên vai, dòng nước mưa lạnh ngắt chảy dọc theo cánh tay khỏe nhắn đang siết chặt cán ô. Nhìn khuôn mặt Seo-ah tái đi vì lạnh, đôi môi mỏng khẽ run lên trong mưa, ánh mắt anh tối sầm lại. Không một lời giải thích, Tae-jun nắm lấy cổ tay ướt đẫm của cô, kéo thẳng vào gian nhà chính.
"Tae-jun! Buông tôi ra! Tôi tự về được!" Seo-ah giằng co, cố rút tay về nhưng lực siết của vị bác sĩ phẫu thuật quá lớn.
"Trời đang giông bão, đường ven biển Seogwipo ngập sâu cả mét, cô muốn lao xe xuống vực sao?" Tae-jun đóng sầm cánh cửa gỗ nặng nề, ngăn chặn toàn bộ tiếng gió mưa gào thét bên ngoài.
Anh tháo chiếc ô đen dựng vào góc tường, rồi bước nhanh vào phòng trong lấy ra một chiếc khăn tắm bông dày cùng bộ quần áo thun rộng rãi của mình. Anh ném chiếc khăn lên đầu cô, giọng nói khôi phục lại sự lạnh nhạt như một người xa lạ:
"Lau khô người đi. Phòng tắm ở góc trái. Tôi không muốn người phụ trách công trình của nhà mình bị cảm mạo rồi kéo dài tiến độ."
Seo-ah đứng trối kệ giữa gian phòng khách ngập tràn mùi gỗ thông và mùi trà hoa cúc nhàn nhạt. Cô nhìn tấm lưng cô độc của Tae-jun đang lẳng lặng đi vào bếp đun nước, trong lòng trào dâng một cảm giác chua chát khó tả. Anh vẫn như vậy, luôn dùng vẻ ngoài gai góc và những lời nói xát muối để che đậy sự quan tâm thầm lặng bên trong. Bảy năm trước cũng thế, và bây giờ vẫn thế.