Trận sóng gió tại Linh Sương Điện tạm thời khép lại nhờ sự đanh đá và kiên quyết của Lâm Nhược U.
Dù chưởng môn và các trưởng lão không thể đuổi Khương Tuyết Trầm, nhưng bọn họ vẫn ra điều kiện: Trong vòng một tháng tới, Khương Tuyết Trầm phải vượt qua cuộc khảo nghiệm sinh tồn tại U Lâm Cốc, nếu không sẽ vĩnh viễn bị xóa tên khỏi danh sách đệ tử.
Trở về căn nhà gỗ ở đỉnh Vô Vọng, màn đêm đã buông xuống.
Lâm Nhược U mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế, lấy tay đấm đấm vào vai.
Nói thì mạnh miệng thế thôi, chứ U Lâm Cốc trong nguyên tác là nơi đầy rẫy ma thú cấp cao, đệ tử bình thường vào đó còn mười chết một sống, huống chi là Khương Tuyết Trầm hiện tại.
"Phải chữa lành chân cho hắn! Chỉ có khôi phục thể trạng, hắn mới sống sót qua cuộc khảo nghiệm mà không cần phải kích hoạt Ma cốt!"
Lâm Nhược U thầm hạ quyết tâm.
Cô đứng dậy, lôi từ trong rương ra một bộ kim châm y thuật mà nguyên chủ từng tích trữ, cùng một cuốn sách cổ ghi chép về huyệt đạo con người.
Khương Tuyết Trầm đang ngồi bên bờ hồ băng phía sau nhà, thong thả dùng nước lạnh lau rửa vết thương ở gót chân.
Đó là vết thương cũ do đao khí gây ra từ nhiều năm trước, xương bánh chè bị dập nát và kinh mạch bị tắc nghẽn hoàn toàn.
"Tướng công!"
Lâm Nhược U tung tăng chạy lại, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn.
Khương Tuyết Trầm giật mình, vội vàng kéo ống quần xuống che đi gót chân xù xì, dịu dàng cất giọng:
"Trời lạnh rồi, em ra đây làm gì?"