Sự kiện Lâm Mộc thu phục Tòa Tháp Thiên Cơ đã làm chấn động toàn bộ Cửu Châu Đại Lục.
Nhưng cuộc vui chưa kịp bắt đầu thì biến cố kinh hoàng nhất nghìn năm qua đã ập đến.
Tại ranh giới Bắc Lăng, vết nứt không gian bùng nổ.
Thiên Ma Tôn Giả — Ma Đầu cấp Trúc Cơ Đỉnh Phong từng bị phong印 hàng ngàn năm trước — đã xé rách ranh giới, dẫn theo hàng vạn Ma Ma quân tràn xuống nhân gian.
Mục tiêu của Ma Tôn không ai khác chính là Lâm Mộc và Tòa Tháp Thiên Cơ — thứ duy nhất có thể đe dọa sự thống trị của hắn.
Chỉ trong vòng ba ngày, vạn ma kéo đến chân núi Tụ Linh Tông.
Bầu trời hoàn toàn bị che phủ bởi mây đen u ám và ma khí nồng nặc.
Các Trưởng lão, Chưởng môn của các đại phái Nam Cương đều tập hợp về Tụ Linh Tông, gương mặt ai nấy đều tràn ngập sự tuyệt vọng.
"Lâm Cố Vấn!" Trần Trưởng lão run rẩy nói.
"Ma Tôn mang theo Bát Môn Ma Trận, sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa, chúng ta phải làm sao đây?"
Lâm Mộc đứng trên đỉnh Tòa Tháp Thiên Cơ — lúc này đã được anh cải tạo thành một "Tháp Phát Sóng Tín Hiệu Trung Tâm" cao vút mây xanh.
Anh nhìn xuống biển Ma quân đen kịt dưới chân núi, khuôn mặt không một chút lo âu.
"Bát Môn Ma Trận?" Lâm Mộc kiểm tra bảng điều khiển quang phổ thần thức trước mặt.
"Chỉ là một hệ thống mạng phân tán không có tường lửa bảo mật."
Ma Tôn Thiên Ma bước ra từ làn mây đen, thân hình cao mười thước, khí thế ép người nghẹt thở.
Hắn cất giọng ầm ầm như sấm dội:
"Lâm Mộc! Ngươi dựa vào vài ba cái trò vặt vi mạch mà đòi xưng bá sao? Hôm nay ta sẽ dùng sức mạnh tuyệt đối của ma đạo để nghiền nát ngươi thành tro bụi!"
"Bát Môn Ma Trận — Hủy Diệt Nhân Gian!"
Hàng vạn Ma đồ đồng loạt phun máu tươi, kích hoạt ma trận khổng lồ bao phủ toàn bộ Nam Cương.
Một bàn tay ma ma màu đen kích thước ngàn thước từ trên trời cao giáng xuống, hướng thẳng vào Tụ Linh Tông mà đập tới!
Không gian xung quanh rạn nứt, ngọn núi rung chuyển dữ dội.
Lâm Mộc vung tay lên, ra lệnh cho Lý Thanh Diệp và dàn đệ tử ở bên dưới:
"Toàn bộ đệ tử Trận Pháp Đường! Kích hoạt Mạng Lưới Kết Nối Diện Rộng (Mesh Network)!"
"Rõ!"
Hàng ngàn đệ tử Tụ Linh Tông đồng loạt giơ cao chiếc huy hiệu Linh Ngọc trước ngực.
"Tôi không phải quái vật." Lâm Mộc nhẹ nhàng đáp, giơ ngón tay trỏ hướng về phía Ma Tôn.
"Tôi chỉ là một kỹ sư đến để sửa lại những sai sót của thế giới này."
Đầu ngón tay anh bùng lên một tia sáng trắng thuần khiết — đòn tấn công tích tụ năng lượng của toàn bộ Siêu Máy Tính Phân Tán:
"Súng Điện Tiên Thuật — Phiên bản Tối Thượng!"
"XOẸT —— OÀNH!"
Một chùm tia sáng năng lượng xuyên qua ngực Ma Tôn Thiên Ma, xóa sổ hoàn toàn ma hạch và thân thể hắn thành hư vô chỉ trong một phần ngàn giây!
Bầu trời Nam Cương trở lại quang đãng. Mây đen tan biến, ánh nắng ấm áp rọi xuống mặt đất.
---
Ba năm sau trận chiến định mệnh tại Tụ Linh Tông.
Thế giới tu tiên Cửu Châu đã hoàn toàn lột xác, bước vào một kỷ nguyên hoàn toàn mới mà người đời gọi là "Kỷ Nguyên Tiên Đồ Bán Dẫn".
Những phương pháp tu luyện cổ xưa, rườm rà và tốn kém đã hoàn toàn bị đẩy vào quá khứ.
Giờ đây, bất kỳ tu sĩ nào khi bước vào con đường tu tiên cũng không còn phải bế quan hàng chục năm để ngộ đạo một cách mù mịt.
Tại trung tâm Cửu Châu, một đại học có tên "Học Viện Vi Mạch Tiên Đạo" được thành lập, do Lâm Mộc làm Hiệu Trưởng.
Nơi đây thu hút hàng vạn thiên tài từ khắp các đại lục về quy tụ.
Các môn học không còn là "Thái Thượng Kinh" hay "Đạo Đức Kinh", mà là "Kiến Trúc Mạch Tiên Thuật", "Thuật Toán Tối Ưu Linh Lực", và "Vật Liệu Bán Dẫn Luyện Kim".
Các tu sĩ trẻ tuổi đeo trên tay những chiếc "Vòng Vi Trận" nhỏ gọn.
Họ có thể thi triển các loại tiên thuật từ cấp thấp đến cấp cao chỉ bằng những thao tác cảm ứng thần thức đơn giản.
Linh thạch không còn bị lãng phí, hiệu suất tu luyện của toàn bộ đại lục tăng lên gấp hàng chục lần.
Trên đỉnh Tòa Tháp Thiên Cơ — lúc này đã trở thành Trung Tâm Điều Hành Năng Lượng của toàn đại lục — Lâm Mộc đứng bên khung cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố tiên đạo lung linh ánh đèn linh lực bên dưới.
Lý Thanh Diệp bước đến bên cạnh anh, trao cho anh một tách trà thơm phức:
"Lâm sư huynh, báo cáo từ các trạm quan sát cho thấy, hệ thống 'Lưới Điện Linh Lực' đã phủ kín chín mươi chín phần trăm các khu vực hẻo lánh."
"Hiện tại không còn hiện tượng các môn phái tranh giành mỏ linh thạch gây ra chiến tranh nữa."
Lâm Mộc nhận lấy tách trà, nhấp một ngụm rồi mỉm cười dịu dàng nhìn Lý Thanh Diệp:
"Tốt lắm. Khi tài nguyên được phân phối hiệu quả bằng thuật toán, mâu thuẫn tự nhiên sẽ biến mất."
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Lý Thanh Diệp khẽ hỏi, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ nhìn nghiêng gương mặt anh.
Lâm Mộc ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao đang lấp lánh.
Trong mắt anh, quỹ đạo vận hành của các hành tinh xa xôi dường như cũng đang chạy theo những đường vân vi mạch huyền ảo của vũ trụ.
"Tôi đang nghĩ..." Lâm Mộc mỉm cười, ánh mắt rực sáng một chí hướng mới.
"Thế giới này đã được tối ưu hóa xong."
"Tiếp theo... đã đến lúc chúng ta thiết kế những con chip cho toàn bộ Tinh Hà rồi."
Dưới ánh tinh tú rực rỡ, vị kỹ sư xuyên không khẽ siết chặt tay người con gái bên cạnh.
Một hành trình mới, một kỷ nguyên chinh phục vũ trụ bằng Khoa Học Tiên Đồ... chính thức bắt đầu!