Cánh cửa đôi bằng gỗ gõ đỏ của sảnh chính bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Thẩm Hàn bước vào giữa cơn giông bão, những hạt nước mưa còn vương trên bờ vai rộng và mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng.
Hắn không còn mặc chiếc áo khoác denim rách rưới hay bộ đồ complet đêm qua, mà khoác trên mình chiếc áo măng tô dáng dài màu đen tuyền, dẫm từng bước chân vững chãi, nặng nề lên tấm thảm nhung đỏ giữa phòng khách. Theo sau hắn là một đội ngũ hơn mười luật sư quốc tế và vệ sĩ mặc vest đen của tổng bộ.
Thẩm Hàn đứng dừng lại giữa phòng khách, ánh mắt lạnh lùng, xa cách quét qua Thẩm Kiêu và Thẩm Dao như nhìn hai kẻ thất bại dưới đáy xã hội. Khí chất áp đảo, độc tài của hắn lúc này khiến hai người anh chị vô thức cảm thấy một luồng áp lực tinh thần khủng khiếp, buộc họ phải im lặng.
"Thẩm Hàn, mày dám vác mặt về đây sao? Mày đã làm giả bản di chúc đó đúng không?!" Thẩm Kiêu đứng bật dậy, định lao đến gầm lên nhưng ngay lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn của Thẩm Hàn bước lên chặn lại, ép hắn phải lùi về phía sau.
Thẩm Hàn thong thả cởi chiếc găng tay da màu đen ném lên bàn trà, hắn tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa vốn chỉ dành cho chủ gia tộc, một chân vắt chéo đầy ngạo nghễ. Hắc Ưng đứng bên cạnh, mở một bản văn kiện pháp lý có đóng dấu đỏ của tòa án tối cao đặt trước mặt Thẩm Kiêu và Thẩm Dao.
"Đây là lệnh tiếp quản toàn bộ tài sản và quyền điều hành tập đoàn Thẩm Thị do tòa án cấp chuẩn y dựa trên bản di chúc hợp pháp của bố." Giọng nói của Thẩm Hàn trầm thấp, vang vọng khắp sảnh lớn của biệt thự.
"Kể từ chín giờ sáng ngày hôm nay, Thẩm Kiêu bị cách chức tổng giám đốc, toàn bộ thẻ tín dụng và xe cộ thuộc sở hữu của tập đoàn dưới tên anh sẽ bị thu hồi. Thẩm Dao, mảng truyền thông của chị sẽ được sát nhập vào công ty công nghệ của tôi, chị có hăm lăm phần trăm cổ phần danh nghĩa nhưng không có quyền biểu quyết trong hội đồng quản trị."
Thẩm Dao nghe xong, gương mặt thanh tú méo mó vì giận dữ, cô ta hét lên: "Mày không thể làm thế! Chúng ta là người một nhà, mày muốn dồn bọn tao vào đường chết sao?!"
Thẩm Hàn khẽ ngước mắt lên nhìn chị gái mình, đôi mắt hắn lúc này không có một chút ấm áp nào của tình thâm, mà chỉ có một sự hận thù dồn nén suốt hai mươi năm qua giờ đây được giải phóng. Hắn cúi người về phía trước, giọng nói nhỏ nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng:
"Người một nhà? Hai mươi năm trước, khi mẹ tôi quỳ dưới chân các người cầu xin một con đường sống, các người có coi bà ấy là người một nhà không? Khi Thẩm Kiêu lén đổi thuốc điều trị của mẹ tôi, khi Thẩm Dao chị sai người tung tin đồn bôi nhọ danh dự của bà ấy khiến bà ấy phải nhảy lầu tự sát, các người có nghĩ đến ngày hôm nay không?"
Lời vạch trần của Thẩm Hàn khiến cả Thẩm Kiêu và Thẩm Dao hoàn toàn câm lặng, những bí mật đen tối nhất của hào môn họ Thẩm bị phơi bày ra ánh sáng giữa cơn mưa giông gầm rú bên ngoài. Thẩm Hàn đứng dậy, mặc lại găng tay da, quay lưng bước về phía cửa lớn, để lại hai thân ảnh đang run rẩy, tuyệt vọng trong phòng khách.
"Cuộc chiến này, tôi không chỉ muốn lấy lại Thẩm Thị." Thẩm Hàn dừng bước ở bậc thềm, không quay đầu lại. "Tôi muốn các người phải trả giá bằng chính sự nhục nhã, nghèo đói và tù tội. Chào mừng hai người đến với địa ngục của tôi."