Căn phòng thẩm vấn số ba bỗng chốc rơi vào một trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên vách tường.
Bác sĩ Lâm Phong sau vài giây hoảng hốt ngắn ngủi đã nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh của một kẻ sừng sỏi, gã ngả người ra sau ghế, bật cười một tiếng đầy châm biếm: "Cậu cảnh sát khuyết tật này, cậu viết tiểu thuyết trinh thám quá nhiều rồi đúng không? Tôi là một bác sĩ có bằng cấp quốc tế, mọi quy trình điều trị của tôi đều được ghi chép và giám sát đầy đủ theo luật pháp. Cậu lấy bằng chứng gì để vu khống tôi là kẻ sát nhân liên hoàn?"
Tô Mộc nhìn chằm chằm vào ngón tay trỏ bên phải của Lâm Phong bấy giờ đang vô thức gõ nhẹ xuống mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn.
Đây là một hành vi giải tỏa áp lực tâm lý trong vô thức của những kẻ đang phải nói dối một lời nói dối cực kỳ lớn.
Tần số sóng não của gã phát ra một thông điệp thách thức: *Mày biết thì đã sao? Mày không có bằng chứng vật chứng, cảnh sát các người làm gì được tao?*
"Bằng chứng sao? Tôi không cần bằng chứng, tôi chỉ cần nhìn vào đôi mắt của ông." Tô Mộc khẽ đẩy nhẹ bánh xe lăn tiến lên phía trước thêm vài centimet, khoảng cách giữa anh và Lâm Phong bấy giờ chưa đầy nửa mét. "Khi ông bước vào căn phòng này, ông đã khéo léo dùng nước hoa hương gỗ đàn hương để che giấu mùi vị đặc trưng của mình. Nhưng ông quên mất một điều, mùi của dung dịch Fooc-môn chuyên dụng dùng để bảo quản mô hữu cơ thì không bao giờ có thể tẩy sạch hoàn toàn khỏi các kẽ móng tay."
Lâm Phong nghe đến đây thì bàn tay đang gõ mặt bàn bỗng chốc khựng lại, gã vô thức co các ngón tay lại vào trong lòng bàn tay nhằm giấu đi phần móng tay của mình.
"Rầm!" Lâm Phong đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau gã bị đẩy văng ra sàn nhà phát ra một tiếng động chói tai. Gã mặt mũi đỏ gay, thở dốc liên tục, ánh mắt nhìn Tô Mộc bấy giờ không còn sự ngạo mạn, khinh bỉ nữa mà thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ như thể gã đang đối mặt với một con quỷ thực sự có khả năng lột sạch linh hồn gã.
"Mày... mày là cái quái gì? Làm sao mày biết được mã số két sắt của tao? Làm sao mày biết được chuyện căn hầm?" Lâm Phong gầm lên trong sự hoảng loạn tột cùng, toàn bộ lớp ngụy trang hoàn hảo của một vị bác sĩ tâm lý cao cấp bấy giờ hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh trước mặt các điều tra viên.
Hạ Lam đứng bên cạnh lập tức ra lệnh cho hai cảnh sát hình sự lao vào khống chế, ấn mạnh Lâm Phong xuống ghế và còng chặt hai tay gã vào thanh sắt phòng cung.
Cô lập tức rút điện thoại ra lệnh cho đội giám định pháp y và lực lượng cơ động lập tức xuất phát, bao vây tòa biệt thự ngoại ô của Lâm Phong để thực hiện lệnh khám xét khẩn cấp dựa trên những thông tin chi tiết mà Tô Mộc vừa cung cấp.
Tô Mộc thản nhiên quay xe lăn bước ra khỏi phòng thẩm vấn, anh không thèm nhìn lại gã sát nhân đang điên cuồng gào thét phía sau một cái nào nữa.
Tuy nhiên, ngay khi anh vừa bước ra đến dãy hành lang lộng gió, tần số sóng não của anh bỗng chốc bắt được một tín hiệu quỷ dị, lạnh lẽo tỏa ra từ phía gã nghi phạm thứ ba – gã bảo vệ công viên Lý Đại bấy giờ đang ngồi đợi ở băng ghế hành lang bên ngoài.
Lý Đại là một người đàn ông khắc khổ ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy gò, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động sờn cũ, gương mặt cúi thấp xuống đất như thể đang sợ hãi trước uy nghiêm của cục cảnh sát.
Nhưng khi xe lăn của Tô Mộc đi ngang qua, Lý Đại bỗng khẽ ngước mắt lên nhìn anh, góc miệng gã khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, đôi mắt gã không có sự đờ đẫn của một người già nông thôn, mà là một sự sâu thẳm, ranh mãnh của một kẻ săn mồi thượng thừa.
Tô Mộc giật mình khựng xe lăn lại ngay tại chỗ, anh lập tức tập trung toàn bộ thần thức để phóng ra một luồng sóng não quét mạnh vào đại não của Lý Đại.
Một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện trong tiềm thức của anh khiến toàn thân anh bỗng chốc cứng đờ như hóa đá: Trong ký ức của Lý Đại không hề có hình ảnh bờ hồ hay công viên, mà là hình ảnh vụ nổ bom kinh hoàng tại xưởng đóng tàu ba năm trước.
Gã chính là một trong những tay súng của tổ chức "Cửu Tự", kẻ đã tự tay kích nổ quả bom cướp đi đôi chân của anh và mạng sống của các đồng đội năm xưa.
"Cửu Tự..." Tô Mộc thầm rít lên một tiếng trong kẽ răng, bàn tay anh siết chặt vào thành xe lăn đến mức các khớp xương trắng bệch ra.
Khi anh quay đầu lại định ra lệnh cho Hạ Lam bắt giữ Lý Đại ngay lập tức, thì gã bảo vệ già đã thong thản đứng dậy, đi thẳng vào nhà vệ sinh nam ở cuối dãy hành lang với một phong thái vô cùng tự tại, như thể gã biết rõ anh không thể làm gì gã vào lúc này.