Lâm hét lên một tiếng thất thanh, toàn thân đổ sụp về phía sau, ngã nhào xuống nền gạch bông lạnh buốt. Chiếc gậy sắt trên tay anh tuột ra, đập mạnh vào góc bàn làm việc phát ra một tiếng động chát chúa vang dội khắp căn nhà cổ. Trong cơn hoảng loạn tột cùng, anh lồm cồm bò dậy, vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn rồi lao thẳng lên tầng hai, chốt chặt cửa phòng ngủ lại, dùng chiếc tủ quần áo nặng nề đẩy ra chặn ngang lối vào.
Anh ngồi co rúm người trong góc phòng, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy như cầy sấy cho đến khi ánh bình minh nhạt nhòa của ngày mới lọt qua khe cửa sổ. Khi tiếng mưa hoàn toàn dứt, Lâm mới dám đẩy chiếc tủ ra và bước xuống nhà.
Tên măng-tô đen đã biến mất, nhưng trên mặt kính cửa sổ tầng trệt vẫn còn in rõ năm vệt dấu tay bằng chất lỏng màu đen đã khô khốc, tỏa ra mùi hóa chất tử khí nồng nặc. Lâm biết mình không thể trốn tránh được nữa. Kẻ săn mồi đã tìm thấy anh, và nếu anh không chủ động lật mở bức màn bí mật này, anh sẽ là nạn nhân tiếp theo biến mất không dấu vết như những người trong cuộn phim cũ.
9 giờ sáng, Lâm mang theo chiếc cặp da chứa toàn bộ tài liệu phục chế và những bức ảnh phóng to tìm đến khu tập thể Kim Liên cũ — nơi cư ngụ của cựu cảnh sát hình sự Trần Khắc, người từng trực tiếp thụ lý chuyên án mất tích hàng loạt năm 1996. Căn hộ của ông Khắc nằm ở tầng bốn của một dãy nhà ba tầng rưỡi đã xuống cấp nghiêm trọng, hành lang tối tăm bốc mùi dầu mỡ và nước thải sinh hoạt.
Ông Khắc đón Lâm trong một căn phòng bừa bộn những vỏ lon bia, gạt tàn thuốc lá và những chồng hồ sơ vụ án cũ kỹ được xếp cao ngất ngưởng. Ông lão ngoài sáu mươi tuổi, một bên mắt đã bị hỏng hoàn toàn, đục ngầu và trợn trừng vô hồn, bên mắt còn lại sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào những bức ảnh Lâm đặt lên bàn.
"Cậu dẫm phải đuôi của nó rồi, thằng nhóc," ông Khắc khàn giọng nói sau khi rít một hơi thuốc lào dài, để khói thuốc trắng đục phả ra che mờ gương mặt đầy những vết sẹo rỗ và nếp nhăn sâu hoắm. "Ba mươi năm trước, chúng tôi gọi gã là 'Kẻ Săn Bóng Đêm'. Gã là một kẻ có chứng cuồng ảnh biến thái ở mức độ hủy diệt. Gã không chỉ giết người; gã muốn giam giữ linh hồn của họ vào những thước phim âm bản để gã có thể làm chủ sự tồn tại của họ mãi mãi."
"Cho đến khi Hoàng Anh nhận ra sự thật?"
"Đúng vậy," ông Khắc thở dài, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định. "Khi nạn nhân thứ năm biến mất, Hoàng Anh phát hiện ra gã măng-tô đen luôn xuất hiện trong tất cả các bức ảnh của mình. Cậu ta hoảng sợ, quyết định chụp kiểu ảnh cuối cùng — bức ảnh chụp chính ngôi nhà của mình — để làm bằng chứng tố cáo gã trước khi bỏ trốn. Nhưng gã măng-tô đen đã đi trước một bước. Gã đột nhập vào nhà, thủ tiêu Hoàng Anh ngay trong phòng tối tráng phim."
"Vậy tại sao cuộn phim này vẫn còn nguyên vẹn trong chiếc hộp thiếc?"
"Vì Hoàng Anh đã giấu nó vào trong đường ống thông gió của phòng tối trước khi bị gã bắt đi," ông Khắc khàn giọng, giọng nói đột ngột hạ thấp xuống như sợ hãi có kẻ đang nghe lén. "Chúng tôi đã lục soát ngôi nhà đó hàng chục lần nhưng không tìm thấy gì. Thân phận thực sự của gã măng-tô đen... gã là một nhân viên kỹ thuật tráng phim pháp y làm việc tại nhà xác bệnh viện cũ. Gã có tên là..."
*Xoảng!*
Cánh cửa kính ban công của căn hộ tập thể thình lình vỡ tan tành thành vạn mảnh vụn sắc nhọn găm thẳng vào nền nhà.
Từ khoảng tối âm u của những tán cây bàng cổ thụ ngoài ban công, một mùi hóa chất tráng phim chua loét và mùi amoniac tanh nồng nặc tràn vào phòng. Một bóng đen cao gầy, khoác chiếc áo măng-tô đen sũng nước bước qua những mảnh kính vỡ, đứng sừng sững giữa khung cửa.
Trên tay gã là một chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ hiệu Praktica từ thập niên 90. Ống kính thủy tinh đen ngòm của nó đang chĩa thẳng vào Lâm và vị cựu cảnh sát già.
*Tách!*
Tiếng màn trập máy ảnh vang lên khô khốc, lạnh lẽo giữa căn phòng nhỏ, báo hiệu một tấm ảnh mới vừa được chụp, và trò chơi săn đêm chính thức bắt đầu lượt săn mới.