"Sau khi Hoàng Anh biến mất, vụ án bị chôn vùi. Anh trai tao bị bỏng hóa chất hủy hoại dung nhan, phải trốn chui trốn lủi dưới tầng hầm này suốt 30 năm qua. Nhưng trò chơi này không thể dừng lại. Tao cần một kẻ thế thân hoàn hảo để khép lại vụ án của 30 năm trước, để cảnh sát tin rằng kẻ sát nhân thực sự đã chết. Và ngôi nhà này, cùng với cậu — một gã thợ phục chế cô độc — chính là vật tế thần không thể tuyệt vời hơn."
Dũng giơ chiếc máy ảnh Praktica cũ lên, hướng ống kính về phía Lâm: "Tao sẽ chụp bức ảnh thứ 25. Bức ảnh chụp cậu — kẻ sát nhân mới, đã phát điên và tự sát sau khi sát hại anh trai tao và cựu cảnh sát Trần Khắc. Một cái kết hoàn hảo cho hồ sơ vụ án."
Gã đặt ngón tay lên nút bấm màn trập.
Lâm nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết. Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ngón tay gã Dũng định ấn xuống, một bóng đen thình lình lao ra từ góc phòng tối.
Đó là gã măng-tô đen Hoàng Minh. Với chút tàn lực cuối cùng của một kẻ sắp chết, gã không lao vào Lâm, mà lao thẳng vào gã em trai ruột thịt đã lợi dụng và coi gã như một con quái vật suốt 30 năm qua.
*Đoàng!*
Tiếng súng giảm thanh vang lên nghẹn quặn. Viên đạn găm thẳng vào ngực Hoàng Minh, nhưng gã vẫn dùng đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy cổ họng gã em trai, đẩy cả hai đổ sập vào chiếc bể chứa axit đậm đặc dùng để tẩy rửa phim ở góc phòng.
*Uỳnh!*
Chiếc bể nhựa lớn đổ ập xuống, hàng chục lít axit đậm đặc trùm lên cơ thể của cả hai anh em nhà họ Nguyễn. Tiếng da thịt bị ăn mòn xèo xèo cùng tiếng gào thét đau đớn tột cùng vang dội khắp căn phòng tối dưới lòng đất. Họ quằn quại ôm lấy nhau trong vũng hóa chất tử thần, cho đến khi cả hai hoàn toàn bất động, cơ thể dần bị phân hủy dưới tác động của axit cực mạnh.
Lâm loạng choạng lao ra khỏi căn phòng tối ngập khói hóa chất độc hại, bò lên tầng trệt rồi thoát ra ngoài phố Quán Thánh. Cơn mưa ngoài kia đã dứt hẳn, để lại một bầu trời đêm tĩnh lặng và trong vắt của Hà Nội.
Một tuần sau.
Vụ án mạng kinh hoàng tại phố Quán Thánh và khu tập thể Kim Liên được phá. Cảnh sát tìm thấy xác của hai anh em Nguyễn Hoàng Minh và Nguyễn Hoàng Dũng dưới hầm ngầm, cùng với những tài liệu chứng minh tội ác giết người hàng loạt từ thập niên 90. Lâm được minh oan, nhưng anh quyết định bán đi ngôi nhà cổ và vứt bỏ toàn bộ dụng cụ tráng phim thủ công của mình.
Trong một buổi chiều thu lộng gió bên bờ hồ Tây, Lâm cầm cuộn phim 35mm cũ kỹ — thứ duy nhất anh còn giữ lại — ném mạnh xuống dòng nước xanh thẳm. Cuộn phim chìm dần xuống đáy hồ, mang theo chiếc bóng đen mặc áo măng-tô và những linh hồn bị giam cầm suốt 30 năm qua vào sâu trong lòng đất mẹ.
Trò chơi của những bức ảnh cũ rốt cuộc đã khép lại, trả lại sự yên bình cho những tâm hồn đã khuất và cho chính bản thân anh.