Khoảnh khắc lòng bàn tay thô ráp của Trần Dịch siết nhẹ lấy cổ tay Lục Viễn, không gian trong phòng khách như lắng lại đến mức nghe rõ từng giọt mưa đập vào ô cửa kính. Lục Viễn đứng nhói người, nhịp thở vô thức ngừng trệ.
Anh nhìn xuống gương mặt đang thiếp đi của gã diễn viên, làn da lạnh lẽo của anh như bị thiêu đốt bởi hơi ấm đột ngột ấy. Đã rất nhiều năm trôi qua, không một ai có thể chạm vào anh theo cách chân thành và không chút phòng bị như thế này.
Lục Viễn không rút tay lại ngay. Anh tĩnh lặng chịu đựng sự va chạm cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, cho đến khi Trần Dịch khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt.
Ánh nhìn của hai người chạm nhau trong khoảng không mù mờ của ánh trăng rằm. Nhận ra mình đang nắm chặt cổ tay vị biên kịch lừng lẫy, Trần Dịch vội vã thả tay ra, ngồi bật dậy với ánh mắt áy náy:
"Thầy Lục... Tôi xin lỗi. Tôi ngủ quên mất, lại thất lễ với anh."
Lục Viễn thu tay về, giấu bàn tay còn vương hơi ấm vào sâu trong túi áo măng-tô. Anh xoay người, lấy lại vẻ điềm tĩnh, xa cách thường ngày: "Không sao. Ngày mai bắt đầu hợp luyện với toàn bộ ê-kíp trên sân khấu chính.
Anh cần giữ tinh thần tốt nhất. Đừng để người ta bảo sự lựa chọn của tôi là sai lầm."
Sáng hôm sau, Nhà hát Kịch nói Thành phố rộn ràng không khí chuẩn bị. Sân khấu lớn được dàn dựng tỉ mỉ theo đúng mô tả trong kịch bản của Lục Viễn: một con phố cổ mùa đông với những cây đèn đường hoen gỉ, góc quán cà phê trầm mặc và những bông tuyết nhân tạo liên tục rơi xuống từ hệ thống trần cao hơn mười mét.
Trần Dịch bước ra sân khấu trong bộ trang phục chính thức của nhân vật Lâm Trạch. Sự xuất hiện của anh không còn vẻ rụt rè của một kẻ đóng thế.
Ánh đèn chiếu rọi lên vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh cùng thần thái vừa u buồn vừa kiên cường khiến toàn bộ dàn diễn viên phụ và nhân viên kỹ thuật phải ngoái nhìn.
Buổi hợp luyện diễn ra vô cùng mượt mà. Trần Dịch thuộc từng bước di chuyển, làm chủ từng khoảng lặng và phối hợp ăn ý với các bạn diễn.