Tô Uyển chết vào lúc hai giờ sáng, trong căn phòng bệnh viện trắng toát, một mình.
Không ai đến. Người cô gọi là chồng đang ở nhà hàng xóm. Người cô gọi là bạn thân đang ở Thượng Hải. Người cô gọi là gia đình đang tranh cãi về tài sản thừa kế.
Ký ức cuối cùng của cô là màn hình điện thoại chiếu sáng trong bóng tối — tin nhắn của Minh Khải gửi nhầm cho cô thay vì người kia: "Em ở lại với anh, con bé đó sắp chết rồi."
Rồi tối đen.
Rồi ánh sáng.
Tô Uyển mở mắt ra, nhìn lên trần nhà quen thuộc — phòng ký túc xá đại học, tường vàng ố, quạt trần kêu cọt kẹt.
Cô ngồi dậy chậm rãi. Tay cô — đôi tay hai mươi tuổi, không có vết kim tiêm, không có da nhăn vì bệnh.
Trên bàn là cuốn lịch. Tháng Chín. Năm thứ hai đại học.
Mười lăm năm trước ngày cô chết.
Tô Uyển nhìn vào gương nhỏ trên bàn. Khuôn mặt hai mươi tuổi nhìn lại cô — còn trẻ, còn chưa biết những gì sắp xảy ra.
Cô biết. Cô nhớ hết.
Và lần này, cô sẽ không mắc lại những sai lầm cũ.