Một tháng sau...
Ngày hạ thủy con tàu chở hàng 50.000 tấn mang tên "Nam Hải 01" trở thành sự kiện lớn nhất trong năm của ngành hàng hải.
Hàng ngàn quan khách, nhà báo và công nhân tập trung đông đủ xung quanh khu vực đà nâng chính.
Cờ hoa rợp trời, tiếng nhạc ăn mừng vang rộn rã hòa cùng tiếng sóng biển vỗ rì rào vào mạn tàu.
Con tàu khổng lồ màu sơn xanh thẫm soi bóng xuống mặt nước bích ngọc, đứng sừng sững như một ngọn núi thép sẵn sàng chinh phục đại dương.
Lục Tiêu mặc bộ lễ phục kỹ sư trưởng màu trắng muốt, vai áo đeo quân hàm danh dự.
Vết thương trên vai anh đã lành hẳn, chỉ còn lại một vết sẹo mờ — chứng nhân cho tình yêu và sự dũng cảm của anh.
Anh đứng ở vị trí chủ tọa trên bục phát biểu, nhưng ánh mắt anh lại liên tục đảo qua hàng ghế đại biểu phía dưới để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Hôm nay, Chu Ninh xuất hiện với tư cách là khách mời danh dự đặc biệt của Ban giám đốc.
Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh biển ôm sát đường cong cơ thể, khoác bên ngoài chiếc áo cardigan mỏng.
Gương mặt cô trang điểm nhẹ nhàng, rạng rỡ và xinh đẹp đến mức khiến không ít ống kính truyền thông phải liên tục bấm máy.
Khi tiếng còi hiệu chuẩn bị cắt băng hạ thủy vang lên, Tổng Giám đốc bước lên micro:
"Sau đây, xin trân trọng kính mời Kỹ sư trưởng Lục Tiêu — người đã đổ mồ hôi và máu cho con tàu này — thực hiện nghi thức đập chai rượu champagne cầu an cho chuyến hải trình đầu tiên!"
Cả trường quay nín thở theo dõi.
Thế nhưng, Lục Tiêu không cầm lấy chai rượu ngay.
Anh cầm lấy micro, bước xuống khỏi bục danh dự, đi thẳng về phía hàng ghế đại biểu trong sự ngỡ ngàng của hàng ngàn con người.
Anh dừng lại ngay trước mặt Chu Ninh.
Lục Tiêu cúi người, đưa bàn tay thô ráp nhưng kiên định của mình ra trước mặt cô.
"Chu Ninh," Giọng nói của anh vang xa qua hệ thống loa công nghiệp, trầm ấm và rung động lòng người.
"Con tàu này được tạo nên từ thép nóng, dầu mỡ và mồ hôi của hàng ngàn người thợ. Nhưng nếu không có cô, nó sẽ vĩnh viễn chỉ là một khối kim loại vô hồn đối với tôi."
Cả khán phòng bỗng nhiên lặng đi.
Các ống kính máy ảnh đồng loạt quay về phía hai người.
Lục Tiêu rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu xanh đen.
Khi mở ra, bên trong không phải là một chiếc nhẫn kim cương đắt giá thông thường, mà là một chiếc nhẫn được chế tác thủ công tinh xảo từ titan siêu nhẹ — chất liệu chuyên dùng để đóng vỏ tàu ngầm — với một viên ngọc bảo nhỏ màu xanh biển được đính kỳ công ở chính giữa.
"Tôi không biết nói những lời ngọt ngào của giới văn phòng," Lục Tiêu nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn lệ vì xúc động của Chu Ninh.
"Tôi chỉ biết đóng những con tàu đi qua hàng ngàn trận bão lớn ngoài đại dương. Chu Ninh, cô có đồng ý trở thành ngọn hải đăng duy nhất, làm bến đỗ an toàn cho cả đời tôi không?"
Những tiếng reo hò, vỗ tay ủng hộ bùng nổ dữ dội từ phía khu vực công nhân xưởng tàu:
Lục Tiêu không ngẩng đầu, tay vẫn lướt thước kẹp trên bản vẽ: "Tại sao?"
"Họ bảo em giấu anh kỹ quá. Mấy tập gần đây toàn quay nghề thủ công, không có bóng dáng chàng kỹ sư lạnh lùng che chắn giàn giáo nữa, lượt bình luận toàn hỏi 'Sếp Lục đâu rồi'."
Lục Tiêu dừng tay, tháo kính đặt xuống bàn.
Anh rướn người về phía trước, bàn tay lớn vươn qua khoảng cách giữa hai chiếc máy tính, nắm lấy cằm Chu Ninh kéo lại gần, trao một nụ hôn phớt lên môi cô.
"Nói với họ là sếp Lục của họ bận làm người mẫu riêng cho em rồi," giọng anh trầm khàn, đôi mắt ẩn sau lớp lông mi dày đong đầy sự nuông chiều.
Chu Ninh bật cười, gò má ửng hồng.
Cô mở một thư mục ẩn trên máy tính, quay màn hình về phía anh.
Đó là một đoạn video ngắn cô lén quay lại tuần trước: Lục Tiêu trong bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đen, đeo apron hình mèo con (do cô bắt đeo) đang tỉ mỉ đứng lật từng miếng bít tết trong bếp với sự chính xác tuyệt đối như đang đo độ dày vách tàu.
"Anh xem đi, tập Vlog 'Một ngày làm bếp của kỹ sư trưởng' này mà đăng lên thì chắc chắn leo thẳng top trending!"
Lục Tiêu nhìn hình ảnh mình trong chiếc apron thêu hình mèo, khóe môi giật giật.
Gã kỹ sư trưởng uy nghiêm của xưởng Nam Hải, người từng khiến hàng trăm công nhân nơm nớp sợ hãi mỗi khi kiểm tra công trình, giờ đây hoàn toàn bất lực trước sự láu cá của cô bạn gái nhỏ.
"Thu hồi video đó ngay," Lục Tiêu hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ngập tràn nụ cười.
"Nếu để đám thợ hàn ở xưởng thấy được, uy danh của anh tiêu tùng."
"Không thu!" Chu Ninh nhún vai, nháy mắt thách thức.
"Trừ khi anh chấp nhận làm nhân vật khách mời cho tập livestream kỷ niệm một triệu sub tối nay."
Lục Tiêu thở dài gật đầu, nhưng ánh mắt lại tối sầm lại đầy nguy hiểm.
Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, nhấc bổng Chu Ninh ra khỏi chiếc ghế xoay rồi bế gọn cô vào lòng.
"Được thôi, nhưng trước khi livestream..." Lục Tiêu cúi đầu, vùi mặt vào gáy cô, hít hà mùi hương hoa nhài dịu ngọt trên làn da mềm mại.
"... Em phải trả tiền thù lao cho người mẫu trước đã."
Chu Ninh chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế bổng tiến về phía phòng ngủ.
Tiếng cười rúc rích của cô hòa cùng tiếng sóng biển rì rào ngoài ban công, viết tiếp những nốt nhạc ngọt ngào cho bản tình ca của họ.
---
Một năm sau...
Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Xưởng đóng tàu Nam Hải được tổ chức hoành tráng ngay tại bến cảng chính.
Hôm nay không chỉ là ngày hội của xưởng, mà còn là ngày hạ thủy tàu "Nam Hải 02" — con tàu chở khách siêu tốc chạy bằng năng lượng xanh đầu tiên do chính Lục Tiêu làm tổng trình sư thiết kế.
Sự kiện thu hút hàng trăm quan khách và các đơn vị truyền thông lớn.
Nhưng điều đặc biệt nhất nằm ở vị trí VIP ngay hàng ghế đầu: Chu Ninh mặc một chiếc váy bầu màu kem nhẹ nhàng, tay vỗ nhẹ lên phần bụng đã lùm lùm sau năm tháng thai kỳ.
Dù đang mang thai, thần thái của cô vẫn vô cùng rạng rỡ.
Kênh streamer của cô giờ đây đã chuyển hướng sang chia sẻ về hành trình cân bằng giữa công việc sáng tạo và cuộc sống gia đình, trở thành nguồn cảm hứng cho hàng triệu người trẻ.
Trên bục phát biểu, Lục Tiêu khoác lên mình bộ lễ phục chỉnh tề.
Khi bài phát biểu về thành tựu kỹ thuật kết thúc, anh không vội bước xuống mà hướng ánh mắt về phía Chu Ninh.
"Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến hai người đặc biệt nhất cuộc đời tôi," Lục Tiêu cất giọng, âm điệu qua micro đi vào lòng người.
"Người đã dạy tôi biết rằng, một con tàu dù vững chắc đến đâu cũng cần một bến đỗ bình yên để trở về. Và mớ sắt thép khô khan này chỉ thực sự có sức sống khi nó mang theo tình yêu thương."
Anh bước xuống bục, tiến lại gần, dịu dàng quỳ một chân xuống trước chiếc ghế của Chu Ninh dưới sự reo hò của toàn bộ công nhân xưởng tàu.
Lục Tiêu ghé tai sát vào bụng cô, lắng nghe nhịp đạp nhẹ nhàng của mầm sống nhỏ bên trong, rồi ngẩng đầu nhìn cô với đôi mắt ngập tràn hạnh phúc.
"Cảm ơn em đã đến, gọt giũa gã thợ sắt này thành một người cha, một người chồng."
Chu Ninh đan ngón tay mình vào mái tóc ngắn thô ráp của anh, giọt nước mắt hạnh phúc đọng lại nơi khóe mắt.
Ngoài xa, con tàu Nam Hải 02 rúc lên một hồi còi vang dội, rẽ sóng lao ra biển lớn dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa hè.
Sóng biển vẫn vỗ về bờ cát, những khối thép vẫn rực lửa trong xưởng máy, và câu chuyện tình yêu của chàng kỹ sư cùng cô streamer vẫn tiếp tục được viết tiếp — bền bỉ, kiên cường và vĩnh cửu như chính những con tàu ra khơi.