Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lùng và uy nghiêm quen thuộc vang lên từ phía sau, đám đông học sinh tự động dạt ra hai bên nhường đường. Thẩm Hoài An một thân đồng phục phẳng phiu, vạt áo sơ mi trắng tinh khôi không một nếp nhăn, chậm rãi bước đến bên cạnh Lục Mạn Mạn.
Anh không thèm liếc nhìn bảng điểm lấy một cái, bởi vì anh thừa biết vị trí thủ khoa toàn khối với điểm số tuyệt đối chắc chắn thuộc về mình. Điều duy nhất anh quan tâm lúc này là tên của cô gái nhỏ đang đứng run rẩy bên cạnh.
Thẩm Hoài An vươn bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra, dứt khoát luồn vào giữa các ngón tay của Lục Mạn Mạn, mười ngón tay đan chặt vào nhau trước mắt bao người, công khai một sự sủng ái và bảo bọc tuyệt đối. Anh dắt cô bước từng bước qua đám đông, đi thẳng đến trước bảng điểm của lớp 11A1.
"Mạn Mạn, mở mắt ra nhìn đi. Em làm được rồi." Thẩm Hoài An ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm mang theo một chút tự hào không thể che giấu.
Lục Mạn Mạn rụt rè hé mở đôi mắt, ánh mắt cô lướt qua cái tên Thẩm Hoài An chễm chệ ở vị trí đầu tiên, rồi kéo dần xuống phía dưới. Ở vị trí thứ ba mươi mốt — vị trí cuối cùng được ở lại lớp chuyên 11A1, ba chữ "Lục Mạn Mạn" hiển thị rõ ràng cùng điểm số môn Toán vừa vặn đạt điểm chuẩn.
Cô đứng hình mất ba giây, sau đó hạnh phúc vỡ òa, quay phắt sang ôm chầm lấy cổ Thẩm Hoài An, bật khóc nức nở vì vui sướng: "Thẩm Hoài An! Tôi không phải chuyển lớp! Tôi được ở lại ngồi cùng bàn với cậu rồi!"
Thẩm Hoài An thuận thế vươn hai tay ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng cơ thể nhỏ nhắn của cô lên xoay một vòng giữa sân trường đầy nắng. Sự chiếm hữu và sủng ái của vị học bá toàn trường lúc này bộc phát trọn vẹn, anh mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc của thầy cô và bạn học xung quanh, chỉ cúi đầu nhìn cô gái trong lòng mình, ánh mắt tràn ngập thâm tình: "Tôi đã nói rồi, em chỉ việc bình an, còn mọi giông bão cứ để tôi lo. Lục Mạn Mạn, cả đời này em đừng hòng thoát khỏi chiếc bàn của tôi."
Buổi chiều hôm đó, dưới tán cây ngô đồng đại thụ đã bắt đầu rụng lá chuẩn bị đón mùa đông, hai người ngồi bên nhau trên chiếc ghế đá quen thuộc. Thẩm Hoài An lấy từ trong cặp sách ra cuốn sổ lò xo A5 đã bị anh tịch thu từ lâu, nhẹ nhàng đặt vào tay Lục Mạn Mạn.
Cô mở ra, phát hiện ở trang cuối cùng, bên cạnh bức tranh cô vẽ anh mặc đồng phục, Thẩm Hoài An đã dùng nét chữ thanh tú của mình viết thêm một dòng chữ: *"Mục tiêu tương lai của Thẩm Hoài An: Cùng Lục Mạn Mạn bước vào cổng trường Đại học thủ đô, ký tên: Kẻ độc tài của riêng em."*
---