
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Trận cuồng phong màu xám cuộn trào qua thung lũng Hắc Huyết, mang theo tiếng gầm rú như quỷ khóc thần gào.
Mặt đất dưới chân Lâm Dật có màu đen xỉn, cứng như sắt thép và chằng chịt những rãnh nứt sâu hun hút, nơi từng dòng ma khí màu tím thẫm đùn lên, bốc mùi hăng hăng của lưu huỳnh và kim loại nặng.
Lâm Dật ho sặc sụa, vội vã kéo cao chiếc khẩu trang than hoạt tính còn sót lại trong balo. Anh nhìn xung quanh, bầu trời không có mặt trời mà chỉ có một quầng sáng màu đỏ đục ngầu như mắt quỷ.
"Nhiệt độ môi trường khoảng 38 độ C, độ ẩm không khí dưới 15%, nồng độ khí lưu huỳnh cực cao..."
Lâm Dật lẩm nhẩm, thói quen của một nhà nghiên cứu nông nghiệp giúp anh giữ được sự bình tĩnh kinh ngạc. Anh ngồi xổm xuống, rút chiếc đinh tua-vít trong túi công cụ, dồn sức cắm mạnh xuống mặt đất đen.
Keng!
Âm thanh kim loại va va chạm vang lên chói tai. Mặt đất chỉ xuất hiện một vết xước mỏng dính.
Lâm Dật không nản lòng. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, vươn bàn tay phải chạm nhẹ vào vết xước. Ngay lập tức, trong tâm trí anh hiện lên một luồng ánh sáng màu xanh lá cây nhạt — đó là linh lực hệ Mộc mà anh vô tình thức tỉnh khi xuyên không qua khe nứt không gian. Bằng luồng linh lực này, giác quan của Lâm Dật như được nối dài, đâm sâu vào lòng đất.
"Đất mùn chứa hàm lượng khoáng chất cực kỳ cao, đặc biệt là sắt, magie và phospho... Nhưng độc tính quá nặng. Môi trường phèn chua nặng, pH chắc chỉ tầm 2.5 đến 3.0. Ma khí bám chặt lấy cấu trúc đất, tiêu diệt toàn bộ vi sinh vật có lợi."
Lâm Dật mở mắt, trong đầu anh không phải là sự hốt hoảng của một kẻ bị lạc vào địa ngục, mà là sự phấn khích của một nông dân nhìn thấy một mảnh đất hoang giàu tiềm năng.
"Ma khí thực chất là một dạng năng lượng mang điện tích âm cực mạnh, đóng vai trò như các gốc tự do gây tổn hại tế bào... Nếu dùng phương pháp vôi hóa kết hợp với linh lực hệ Mộc để trung hòa pH, đồng thời đưa các chủng vi sinh vật phân giải chất độc vào..."
Đang mải mê tính toán, tai Lâm Dật bỗng giật mạnh. Một luồng sát khí lạnh ngắt ập đến từ phía sau.
"Một con Mồi... Con người... Bằng thịt... Bằng xương..."
Giọng nói ồm ồm, khàn đục như tiếng hai phiến đá ma sát vào nhau vang lên.
Lâm Dật quay đầu lại. Đứng cách anh chừng mười thước là một sinh vật cao hơn hai mét. Nó có làn da màu xám xịt như vỏ cây mục, cặp sừng cong vút trên đầu, đôi mắt đỏ ngầu gầu và bờ vai u uốc những bắp thịt cứng như đá. Trên tay nó là một cây câu liêm bằng xương thú gỉ sét.
Đó là một Ma tộc thuộc Hạ Lang tộc — những sinh vật săn mồi tàn nhẫn nhất ở vùng ngoại vi Ma Giới.
Con Hạ Lang gầm lên một tiếng, nước dãi đen ngòm chảy tồ tồ xuống đất, làm bốc lên một làn khói trắng nhỏ.
Nó đói.
Nó đã không có gì bỏ vào miệng suốt ba ngày qua, ngoại trừ vài hòn đá nhai tạm để gạt đi cảm giác cồn cào trong dạ dày.
Sự xuất hiện của một con người bằng xương bằng thịt, tỏa ra mùi hương tươi mát của sinh khí, đối với nó không khác gì một bữa tiệc xa hoa từ trên trời rơi xuống.
"Cơ thể gầy giuộc, trương lực cơ cao nhưng có dấu hiệu suy dinh dưỡng nặng. Hành vi hung hãn do lượng đường trong máu hạ thấp đến mức báo động..."
Lâm Dật đánh giá đối thủ bằng tầm mắt của một bác sĩ kiêm nhà sinh học. Anh không lùi lại, cũng không bỏ chạy — bởi vì chạy trong môi trường trọng lực cao này là con đường chết.
Con Hạ Lang lao đến như một cơn gió đen, cây câu liêm xé gió bổ thẳng xuống đầu Lâm Dật.
Nhưng Lâm Dật đã nhanh hơn một bước. Anh không chống trả bằng võ thuật, mà dồn toàn bộ linh lực hệ Mộc ít ỏi vào lòng bàn tay, đập mạnh xuống đất!
"Kích hoạt — Phản ứng Trung hòa!"
Lâm Dật gầm nhẹ. Luồng linh lực xanh lá đóng vai trò như một chất xúc tác cực mạnh.
Ngay lập tức, luồng ma khí bị nén chặt dưới lòng đất đen gặp phải dòng sinh khí đối lập đã phát sinh phản ứng giãn nở nhiệt mãnh liệt.
BÙM!
Mặt đất dưới chân con Hạ Lang nổ tung. Một luồng khí áp suất cao lẫn bụi đá bắn thẳng vào mặt con quái vật.
Sự đột ngột này khiến con Hạ Lang khựng lại, cặp mắt đỏ bị bụi đá chọc thủng tàn nhẫn, nó gầm lên đau đớn, cây câu liêm chệch hướng cắm phập xuống bên cạnh Lâm Dật.
Không mất một giây thừa thãi, Lâm Dật rút từ trong balo ra một chai dung dịch nhỏ — đó là mẫu thử nghiệm axit đậm đặc kết hợp với bào tử nấm rơm biến tính mà anh mang theo từ phòng thí nghiệm trước khi xuyên không.
Anh tạt thẳng chai dung dịch vào vết thương mở trên đùi con Hạ Lang.
Axit tác dụng với dịch cơ thể của Ma tộc tạo ra phản ứng nhiệt cực lớn, kết hợp với các bào tử nấm rơm gặp ma khí lập tức sinh trưởng với tốc độ kinh hoàng.
Chỉ trong vài giây, vô số sợi nấm màu trắng muốt như dây bìm bìm phát triển rầm rộ, bám chặt lấy đùi con Hạ Lang, hút lấy ma khí và dịch thể của nó để trương nở, biến thành một chiếc cùm tự nhiên khóa chặt chân con quái vật xuống đất.
Con Hạ Lang ngã ngửa ra sau, điên cuồng đập phá, nhưng càng vùng vẫy, sợi nấm mộc ra từ ma khí của chính nó lại càng siết chặt hơn.
Nó nhìn Lâm Dật bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh hoàng. Trong trí óc đơn giản của Ma tộc, kẻ trước mặt không dùng ma pháp, không dùng đấu khí, mà dùng... những thứ kỳ lạ mọc ra từ đất để khống chế nó.
Lâm Dật phủi bụi trên quần áo, thong thả tiến lại gần. Anh đứng trước mặt con Ma tộc đang gầm gừ, thò tay vào balo lấy ra một củ khoai tây nhỏ.
Củ khoai tây này đã được anh dùng linh lực hệ Mộc thanh tẩy nhẹ, vỏ ngoài căng mọng, tỏa ra một mùi hương tinh bột ngọt ngào nhẹ nhàng — một mùi hương hoàn toàn xa lạ nhưng có sức hút chí mạng đối với bất kỳ sinh vật sống nào ở Ma Giới.
Lâm Dật dùng dao cắt một lát khoai tây mỏng, ném vào miệng con Hạ Lang.
Con quái vật định cắn đứt tay anh, nhưng lát khoai tây đã rơi tọt vào lưỡi nó.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt đỏ ngầu cuồng sát của con Hạ Lang dường như ngưng trệ.
Vị ngọt man mát của tinh bột, sự tươi ngon của nước cây, và trên hết là luồng linh khí dịu nhẹ xoa dịu dạ dày đang cồn cào vì độc tố ma khí... Đó là một cảm giác mà một sinh vật Ma Giới sinh ra chỉ biết nhai thịt thối và uống máu độc chưa từng được trải nghiệm trong đời.
Nước mắt của con Hạ Lang bỗng dưng chảy ra. Nó dừng vùng vẫy, ánh mắt nhìn Lâm Dật từ sát khí cuồng loạn chuyển sang sự ngơ ngác, và rồi... là sự sùng bái tột cùng.
"Ngon... Ngon quá..." Con Hạ Lang ú ớ ra những âm thanh đứt quãng. "Cho... Cho ta..."