Chiếc xe Maybach dừng lại trước sảnh Bệnh viện Trung tâm. Mưa đêm bắt đầu rơi nặng hạt, gõ vào kính xe những tiếng lách cách khô khốc.
Phó Cảnh Sâm bước xuống trước, nhanh chóng vòng sang bên ghế phụ mở cửa cho Lâm Thấm Nhược. Chiếc ô đen rộng lớn che trọn vẹn bóng dáng nhỏ bé của cô, không để một giọt nước mưa nào vương lên vai áo.
"Bác sĩ Trịnh — chuyên gia hàng đầu về tim mạch vừa đáp chuyến bay muộn từ nước ngoài về, hiện đang ở trong phòng cấp cứu kiểm tra hồ sơ cho bác gái." Phó Cảnh Sâm nắm lấy cổ tay cô, tự nhiên kéo cô đi sát vào người mình khi bước vào sảnh bệnh viện.
Lâm Thấm Nhược ngơ ngác bước theo anh. Chỉ trong vòng một buổi chiều, người đàn ông này đã thu xếp toàn bộ những điều mà cô phải chật vật, bất lực suốt mấy tháng qua.
Tại khoa Hồi sức tích cực (ICU), Viện trưởng bệnh viện cùng đội ngũ bác sĩ chuyên khoa đã đứng đợi sẵn. Nhìn thấy Phó Cảnh Sâm, vị Viện trưởng lập tức tiến lại gần, thái độ vô cùng kính cẩn:
"Chủ tịch Phó, thủ tục chuyển viện sang khu chăm sóc đặc biệt VIP đã hoàn tất. Bác sĩ Trịnh đã xem qua bệnh án và đánh giá ca phẫu thuật của phu nhân có tỷ lệ thành công rất cao nếu được tiến hành vào tuần tới."
"Em nghĩ tôi sẽ để em tiếp tục cầm chổi lau sàn sao? Từ ngày mai, em chính thức chuyển sang làm Trợ lý cá nhân của tôi tại tầng năm mươi. Mọi hồ sơ tài chính và lịch trình làm việc của tôi... đều giao cho em quản lý."
"Trợ lý cá nhân?" Lâm Thấm Nhược ngơ ngác.
"Đúng vậy. Ở ngay dưới tầm mắt của tôi, để tôi có thể nhìn thấy em mỗi ngày." Phó Cảnh Sâm cúi người, ghé sát tai cô whispers trầm thấp: "Và quan trọng nhất, để không một ai — kể cả Tống Uyển Đình — có cơ hội đụng vào một sợi tóc của em nữa."