Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ khi nghe lời tuyên bố của Dạ Vô Lăng. Ba nghi phạm ngơ ngác nhìn nhau, dường như chính họ cũng không ngờ rằng thứ lấy mạng vị Thừa tướng quyền lực lại là vật bất ly thân của lão ta.
"Dạ bổ đầu, ngọc bội này là ngự ban của Tiên hoàng, Thừa tướng đã đeo nó suốt mười năm qua, tại sao đến tận đêm nay mới phát tác?" Diệp Cô Thành lên tiếng hỏi, giọng điệu mang theo sự hoài nghi.
Dạ Vô Lăng đặt chiếc ngọc bội xuống bàn, ánh mắt anh quét qua ba người, dừng lại ở Tần Tang và Diệp Cô Thành: "Bởi vì đây là một loại độc dược vô cùng tinh vi có nguồn gốc từ vùng Miêu Cương, gọi là Phệ Hồn Tán.
Loại độc này ở thể rắn không có hại, thậm chí còn tỏa ra mùi hương thảo mộc giúp định thần. Nó có thể bám trên bề mặt ngọc thạch hàng chục năm mà không hề biến chất. Tuy nhiên, điểm chí mạng của Phệ Hồn Tán là nó cực kỳ mẫn cảm với nhiệt độ cao và một loại dung môi đặc biệt."
Anh chỉ tay vào chén trà Long Tỉnh: "Dung môi đó chính là tinh dầu có trong lá trà Long Tỉnh thượng hạng được pha ở một nhiệt độ chuẩn xác. Khi Thẩm Thừa tướng ngửa cổ thổi hơi trà, hơi nước nóng mang theo tinh dầu trà bốc lên, phả thẳng vào chiếc ngọc bội trước ngực lão.
Phệ Hồn Tán gặp hơi trà nóng lập tức hóa thành một loại khí độc không màu, đi thẳng vào mũi và miệng của nạn nhân khi lão hít thở. Nó làm đông cứng mạch máu và phá hủy nội tạng trong vòng mười nhịp thở, khiến nạn nhân thất khiếu lưu huyết mà chết. Vì độc đi vào qua đường hô hấp chứ không qua đường tiêu hóa, nên kim bạc thử trong cuống họng hoàn toàn không có tác dụng!"
Sắc mặt Tần Tang lập tức xám xịt, nàng ngã ngồi ra sàn thảm, không thể thốt lên lời nào.
"Còn ngươi, Diệp Cô Thành," Dạ Vô Lăng quay sang vị trà sư, "ngươi có thù nhà với Thẩm Quân Hoài. Ngươi biết rõ thói quen thích uống trà nóng và thổi hơi của lão. Đêm nay, ngươi cố tình chọn loại nước suối Ngọc Tuyền có hàm lượng khoáng cao, loại nước này khi sôi sẽ giữ nhiệt lâu hơn nước bình thường, đảm bảo hơi trà bốc lên đủ mạnh để kích hoạt chất độc trên ngọc bội. Ngươi và Tần Tang, một người chuẩn bị dung môi, một người chuẩn bị chất xúc tác, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý."
"Đại nhân! Chúng tôi quả thực có mưu đồ riêng, nhưng chiếc ngọc bội đó không phải do chúng tôi bôi độc!" Diệp Cô Thành lớn tiếng kêu oan, trán đập xuống sàn đá đến rỉ máu. "Chúng tôi chỉ định dùng mùi hương của trà và bột Long Não để làm lão ta bị ảo giác, ép lão ký vào bản tự thú tội năm xưa ở Giang Nam. Chúng tôi không hề muốn giết lão ngay tại đây để tự chuốc họa vào thân!"
Dạ Vô Lăng nhìn thẳng vào mắt Diệp Cô Thành, nhận thấy sự phẫn uất và hoang mang tột độ trong ánh mắt của vị trà sư. Anh biết Diệp Cô Thành không nói dối. Kẻ mưu sát thực sự tinh vi hơn rất nhiều.
Hắn đã biết trước kế hoạch trả thù của Diệp Cô Thành và Tần Tang, nên đã tương kế tựu kế, lén bôi Phệ Hồn Tán lên ngọc bội của Thừa tướng từ trước, mượn chính bàn tay của hai người bọn họ để hoàn thành vụ mưu sát hoàn hảo này, đồng thời biến họ thành vật thế thân gánh tội.
Dạ Vô Lăng chậm rãi quay người, ánh mắt anh cuối cùng dừng lại ở gã sai vặt câm điếc A Phúc, người từ đầu đến cuối luôn đóng vai một kẻ đần độn vô hại.
"A Phúc... hay ta nên gọi ngươi là Tả Hộ Pháp của Ma giáo, kẻ đã lén lút ẩn mình trong Thính Vũ Lâu suốt ba năm qua để chờ đợi cơ hội này?" Dạ Vô Lăng gằn giọng, thanh kiếm bên hông anh khẽ rời bao một tấc, phát ra một thanh âm sắc lạnh vang vọng.