Mũi kim rỉ sét bừng lên sắc đỏ của ngọn lửa trần, rồi trong một cái chớp mắt, Giang Sở Dao hạ tay dứt khoát. Tốc độ đâm kim của nàng nhanh đến mức các hộ vệ đứng xung quanh còn chưa kịp nhìn rõ tàn ảnh, mũi kim đã chuẩn xác cắm ngập vào huyệt Đản Trung ngay chính giữa lồng ngực của Tiêu Thừa Húc.
"Bảo vệ bệ hạ!"
Tiếng quát của thống lĩnh cấm vệ quân vang lên rợn người, hàng chục lưỡi đao sắc bén đồng loạt tuốt trần, chĩa thẳng vào cổ Giang Sở Dao. Chỉ cần vị hoàng đế nhíu mày một cái, thân thể nàng sẽ lập tức biến thành rổ tổ ong. Giang Tuyết Nhi bò rạp dưới đất, đôi mắt lóe lên tia nhìn độc ác xen lẫn hân hoan. Ả thầm nghĩ Giang Sở Dao đã điên thật rồi, dám dùng một cây kim thêu rỉ sét để hành thích hoàng đế trước mặt bao nhiêu người, lần này có mười cái mạng cũng không đủ chết.
Tuy nhiên, Tiêu Thừa Húc không hề ra lệnh giết nàng. Hắn đứng bất động như một pho tượng đá, đôi mắt chim ưng trợn trừng kinh ngạc. Ngay khi mũi kim của Giang Sở Dao đâm vào, hắn không hề cảm thấy đau đớn như bị ám hại, mà ngược lại, một luồng khí lạnh buốt từ huyệt vị đó lan tỏa ra khắp lồng ngực, phong tỏa hoàn toàn cơn đau nhói âm ỉ suốt bấy lâu nay. Cảm giác nghẹn thở, lồng ngực nặng nề như bị đá tảng đè ép bỗng chốc tan biến, khiến hắn có thể hít một hơi thật sâu, sảng khoái đến mức toàn thân run rẩy.
"Lùi lại hết cho trẫm!" Tiêu Thừa Húc giơ tay lên, giọng nói uy nghiêm đẩy lui toàn bộ cấm vệ quân.
Giang Sở Dao bình thản xoay nhẹ đuôi kim, sau đó rút mạnh ra. Từ vị trí châm kim, một giọt máu từ từ rỉ ra. Nhưng đó tuyệt đối không phải là dòng máu đỏ tươi của một nam tử khỏe mạnh. Giọt máu kia có màu tím đen đặc quánh như mực loãng, khi nhỏ xuống nền gạch tàu bẩn thỉu của lãnh cung lập tức sủi lên những bọt khí nhỏ, tỏa ra một mùi tanh gắt, nồng nặc vị khoáng chất và thảo mộc thối rữa.
"Hừ, phụ thân ngươi mưu nghịch, ngươi cấu kết hạ độc thiên tử, tội đáng phân thây!" Tiêu Thừa Húc đá văng Giang Tuyết Nhi ra xa, lạnh lùng hạ chỉ: "Truyền chỉ của trẫm, tước bỏ danh hiệu Trắc phi của Giang Tuyết Nhi, giam vào Đại lao Hình bộ, nghiêm hình tra khảo! Đồng thời phát lệnh phong tỏa tướng phủ, nội bất xuất ngoại bất nhập, đợi trẫm đích thân định đoạt!"
"Bệ hạ! Bệ hạ tha mạng! Tỷ tỷ cứu muội với!" Tiêu Tuyết Nhi gào thét thảm thiết khi bị hai tên cấm vệ quân thô bạo lôi xềnh xệch ra ngoài.
Giang Sở Dao đứng khoanh tay đứng nhìn, trong mắt không có một chút thương hại. Nàng biết đây mới chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch đòi lại công đạo cho nguyên chủ. Kẻ thù thực sự đứng sau lưng Giang Tuyết Nhi là lão cáo già Giang thừa tướng và cả một mạng lưới thế lực chống lưng chốn triều đình.
Khi căn phòng lãnh cung chỉ còn lại hai người, Tiêu Thừa Húc quay sang nhìn Giang Sở Dao với một ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn sự chán ghét, khinh bỉ của ngày xưa, mà thay vào đó là sự kiêng kị, tò mò và một chút rung động sâu kín trước khí chất ngạo nghễ của nàng. Hắn tiến lại gần, nhìn nửa khuôn mặt đầy sẹo bỏng của nàng, trầm giọng hỏi: "Ngươi nói ngươi được thần tiên báo mộng truyền dạy thần y? Giang Sở Dao, độc tố trong người trẫm, ngươi có thể giải được hoàn toàn không?"
Giang Sở Dao khẽ mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả nửa khuôn mặt thanh tú còn lại của nàng: "Hoán Tâm Tán đã ngấm vào xương tủy bệ hạ suốt ba năm, muốn giải hoàn toàn không phải chuyện ngày một ngày hai. Cần phải kết hợp châm cứu bài độc hằng ngày và dùng các loại thảo dược đặc trị để thanh lọc máu. Trên đời này, ngoại trừ thần thiếp ra, không một thái y nào có thể giữ cho bệ hạ sống quá ba tháng nữa."
Nàng cố tình nói khuếch đại tính nghiêm trọng của độc tố để nắm giữ thế chủ động, biến bản thân thành bùa hộ mệnh duy nhất của hắn. Đối phó với một vị hoàng đế đa nghi và tàn nhẫn như Tiêu Thừa Húc, cách tốt nhất để sinh tồn không phải là cầu xin sự thương hại, mà là khiến hắn nhận ra giá trị không thể thay thế của mình.
Tiêu Thừa Húc nheo mắt nhìn nàng, sau một hồi im lặng kéo dài, hắn bất ngờ bật cười lớn, tiếng cười mang theo sự tán thưởng: "Tốt! Rất tốt! Giang Sở Dao, ngươi quả thực khiến trẫm phải ghé mắt nhìn lại. Từ hôm nay, trẫm khôi phục danh vị Du vương phi của ngươi, dọn ra khỏi lãnh cung, chuyển đến cung điện hoa lệ nhất hậu cung — Phượng Loan Điện. Trẫm giao tính mạng của trẫm vào tay ngươi, nếu ngươi chữa khỏi cho trẫm, vinh hoa phú quý, địa vị độc tôn hậu cung sẽ thuộc về ngươi. Nhưng nếu ngươi dám giở trò quỷ, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
"Thần thiếp tuân chỉ." Giang Sở Dao thản nhiên hành lễ, ánh mắt nàng lóe lên tia nhìn sắc bén. Nàng đã chính thức bước ra khỏi lãnh cung tăm tối, chuẩn bị bước vào một cuộc chiến vương quyền khốc liệt hơn gấp bội.