Hai năm trôi qua kể từ đêm tàn sát trên đỉnh Tuyết Sơn.
Trong hai năm ấy, Nam Ninh triều đình xảy ra một cuộc đại biến động chưa từng có trong lịch sử.
Thất Hoàng tử Tiêu Mặc — kẻ tưởng chừng đã chết trong cuộc thanh trừng năm xưa — bất ngờ tái xuất giang hồ.
Hắn nắm trong tay tấm "Vạn Binh Phù" ẩn giấu từ thời tiên đế, chiêu mộ hàng chục ngàn nghĩa quân, cùng với sự hỗ trợ của Ma Giáo — tổ chức tà đạo lớn nhất Trung Nguyên.
Bằng thủ đoạn tàn nhẫn, chiến thuật biến ảo khôn lường và võ công thâm hậu, Tiêu Mặc đã liên tiếp đánh tan ba mươi vạn đại quân triều đình, chém đầu Đại Hoàng tử ngay trước điện Thái Hòa, ép Hoàng đế thoái vị, tự mình bước lên ngai vàng lấy niên hiệu là Kỷ Nguyên.
Tin tức Thất Hoàng tử đăng cơ chấn động toàn bộ võ lâm Trung Nguyên.
Thế nhưng, điều khiến giới giang hồ kinh hãi nhất chính là mệnh lệnh đầu tiên của vị Tân Vương tuổi trẻ tài cao nhưng tàn bạo này:
Tập trung mười vạn thiết giáp quân, kết hợp cùng ngũ đại phái chánh đạo và Ma Giáo, tiến về phía Bắc bao vây Tuyết Sơn!
Lúc này, trên đỉnh Tuyết Sơn, căn nhà trúc năm xưa đã được Thẩm Dao dựng lại đơn sơ.
Cô vẫn giữ thói quen mặc bộ y phục trắng muốt, mỗi ngày ngắm nhìn tuyết rơi.
Tuy nhiên, gương mặt cô đã bớt đi vài phần thanh tĩnh, thay vào đó là sự trầm tư giằng xé.
Hai năm qua, danh tiếng về một vị tân đế tàn nhẫn, giết người không gớm tay mang tên Tiêu Mặc liên tục truyền đến tai cô.
Mỗi lần nghe thấy tên hắn, trái tim Thẩm Dao lại nhói lên một nhịp đau đớn.
Đó là đứa trẻ từng nheo mắt cười khi được cô thưởng cho một bát cháo nóng, cũng là gã đàn ông đã buông lời cuồng vọng dưới đêm trăng bão tuyết.
Và ở chính giữa quân đoàn ấy là một chiếc kiệu rồng bằng vàng kim do tám chú ngựa chiến kéo.
Tiêu Mặc ngồi trên ngai vàng, khoác trên mình bộ long bào màu đen thêu rồng vàng uy nghiêm.
Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sâu thẫm đao kiếm không sờn, tỏa ra vương khí áp đảo toàn bộ đất trời.
"Sư phụ, con đã trở về như đã hứa."
Tiêu Mặc cất giọng, âm lực thâm hậu mang theo nội lực thuần dương vang vọng khắp các hẻm núi, khiến lớp tuyết đọng trên các cành cây rung rẩy rơi rụng.
Thẩm Dao nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn trước cổng trúc, thanh Băng Phong Kiếm trong tay ngưng tụ một lớp sương băng giá lạnh.
Cô nhìn vị hoàng đế trẻ tuổi dưới núi, cất giọng bình thản nhưng chứa đựng sự thất vọng vô bờ:
"Tiêu Mặc, ngươi mang mười vạn quân binh cùng võ lâm hai phe Chánh - Tà lên đây là muốn san bằng Tuyết Sơn này sao?"
Tiêu Mặc bước xuống khỏi kiệu rồng.
Mỗi bước chân hắn bước trên tuyết đều đập tan một mảng băng dày.
Hắn nhìn ngắm bóng hình trắng muốt gầy guộc của người phụ nữ trên cao, ánh mắt bùng lên sự si mê và khao khát không hề thuyên giảm qua hai năm xa cách.
"Sư phụ, người nhầm rồi."
Tiêu Mặc chắp tay đằng sau lưng, giọng nói trầm ấm nhưng áp đảo:
"Con mang thiên hạ đến đây không phải để đánh người, mà là để dâng thiên hạ này cho người."
Hắn vẫy tay một cái, lập tức hai tên đại tướng triều đình dâng lên một chiếc hộp gỗ mun chạm khắc rồng phượng.
Khi mở ra, bên trong là chiếc Phượng Cung mũ miện rực rỡ được chế tác từ ngọc bích và vàng ròng — vật chứng dành riêng cho Hoàng Hậu!
"Con đã dẹp tan triều đình, thống nhất giang hồ."
Tiêu Mặc nhìn thẳng vào mắt Thẩm Dao, cất giọng kiên định:
"Nay con lấy danh nghĩa Hoàng đế Nam Ninh, mang cả giang hồ sơn hà này làm sính lễ, cầu thân với Sư phụ! Xin người hãy xuống núi cùng con, mẫu nghi thiên hạ!"
Lời vừa thốt ra, hàng chục ngàn binh sĩ cùng các cao thủ võ lâm bên dưới đồng thanh hô lớn, tiếng hô rung chuyển cả đất trời:
"Xin Thẩm chưởng môn hạ sơn! Mẫu nghi thiên hạ! Vạn thế vô cương!"
Thẩm Dao đứng trên cao, nhìn cảnh tượng hoành tráng nhưng tàn nhẫn này mà lòng lạnh ngắt.
Cô lắc đầu, nụ cười chua chát hiện rõ trên môi:
"Tiêu Mặc, ngươi thắng được thiên hạ, nhưng ngươi đã thua chính bản thân mình. Ngươi mang máu me và dã tâm này lên đây, chỉ làm bẩn thêm nền tuyết trắng mà thôi."
Cô tuốt Băng Phong Kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thẳng lưỡi kiếm về phía vị Tân Đế:
"Ta là Thẩm Dao, chưởng môn Tuyết Sơn. Ta tuyệt đối không bao giờ gả cho một kẻ tàn bạo, lấy sát phạt làm niềm vui! Mau rút quân xuống núi, nếu không, đừng trách thanh kiếm này không nể tình sư đồ năm xưa!"