Mùa xuân trôi qua như một cơn gió thoảng, nhường chỗ cho những vệt nắng vàng ươm và tiếng ve kêu râm ran trên các vòm lá phượng. Tháng Năm gõ cửa, mang theo hơi nóng hừng hực và áp lực căng như dây đàn của kỳ thi Đại học sắp sửa diễn ra.
Lớp 12A1 những ngày này ngập tràn trong không khí oi nồng và sự lo ấu. Những chồng sách giáo khoa, đề thi thử xếp cao như những bức tường nhỏ trên mặt bàn của từng học sinh.
Hạ An gần như vắt kiệt sức lực của mình. Là cán sự môn Toán, cô vừa phải duy trì phong độ cá nhân, vừa phải giúp giáo viên hệ thống lại kiến thức cho các bạn trong lớp. Những đêm thức trắng giải đề khiến quầng thâm bắt đầu xuất hiện dưới đôi mắt sau gọng kính tròn.
Hoàng Nam thu hết tất cả những biểu hiện mệt mỏi đó vào mắt.
Gã "trùm quậy" năm nào giờ đây đã trở thành một điểm tựa vững chắc lạ kỳ ở góc bàn cuối. Gã không còn gục đầu xuống bàn ngủ gật trong giờ học nữa. Thay vào đó, tay gã luôn túc trực một bình nước ấm, những chiếc kẹo dẻo bổ sung đường, và cả những tờ bài giải được viết bằng nét chữ phóng khoáng nhưng cực kỳ rõ ràng để Hạ An không phải tốn sức giảng đi giảng lại cho lớp.
Một chiều thứ Sáu, sau khi tiết học cuối cùng kết thúc, cả lớp hối hả ùa ra về để kịp chuyến xe buýt. Hạ An và Hoàng Nam ở lại trực nhật và khóa cửa phòng học.
Khi Hạ An đang lau bảng, bầu trời bên ngoài bất ngờ sập tối nhanh chóng. Mây đen cuồn cuộn từ phía tây tràn về, nuốt chửng những vệt nắng cuối ngày. Một cơn mưa rào mùa hạ bất ngờ trút xuống như trút nước, kèm theo những tiếng sấm sét đùng đùng xé rách không trung.
*OÀNH!*
Một luồng sét sáng rực vạch ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng sấm nổ vang trời ngay sát nhà trường. Cùng lúc đó, toàn bộ hệ thống điện trong dãy nhà học vụt tắt.
Phòng học 12A1 chìm vào bóng tối âm u, chỉ còn lại tiếng mưa đập rần rật vào cửa kính và ánh sáng xanh xám lạnh lẽo của bầu trời giông bão.
Hạ An vốn là một cô gái cực kỳ sợ tiếng sấm. Từ nhỏ, những trận giông bão lớn đã trở thành nỗi ám ảnh tâm lý của cô. Tiếng sấm quá đột ngột khiến cô giật bắn người, chiếc giẻ lau bảng trong tay rơi tõm xuống đất. Cô vô thức thốt lên một tiếng kêu thất thanh, hai tay ôm lấy đầu, co rúm người lại dưới góc bảng đen.
"An!"