Sự phục tùng của một con mồi luôn mang lại cho thợ săn một cảm giác thỏa mãn nguyên thủy nhất.
Sau khi nhận được cái gật đầu ngoan ngoãn của tôi, Thẩm Trì Chi dường như rất hài lòng. Anh không ép tôi phải dậy ngay, mà tự mình bước xuống giường, đi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách vọng ra ngoài, hòa cùng tiếng gió mùa đông đang rít lên từng hồi qua khe cửa kính.
Tôi ngồi bật dậy, kéo chiếc chăn bông lên che kín ngực, đôi mắt dán chặt vào chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út. Nó nặng trĩu. Sức nặng của nó không nằm ở giá trị của viên đá quý, mà ở chỗ nó đang khóa chặt tự do của tôi, biến tôi thành một món đồ trưng bày trong tòa lâu đài của hắn.
Tôi khẽ mở ngăn kéo nhỏ ở chiếc bàn cạnh giường ngủ, nơi tôi giấu một hộp sắt nhỏ hoen gỉ. Đó là món đồ duy nhất tôi mang theo từ căn nhà cũ đã bị tịch thu. Bên trong không có tiền bạc, không có trang sức, chỉ có một cuốn nhật ký thời cấp ba với những trang giấy đã ố vàng và một chiếc huy hiệu trường THPT chuyên Giang Vũ bị bẻ gãy đôi.
Mỗi lần nhìn thấy chiếc huy hiệu ấy, ký ức của mùa hạ năm mười bảy tuổi lại ùa về, sắc nét và đau đớn như một vết dao cứa vào da thịt.
---
Năm mười bảy tuổi, tôi là một đứa trẻ vô hình. Tôi nghèo, ít nói, cơ thể gầy gò và luôn mặc những bộ đồng phục sờn gấu được mua lại từ những sạp đồ cũ. Ở một ngôi trường mà học sinh bước xuống từ những chiếc xe sang trọng như Chuyên Giang Vũ, sự nghèo khó của tôi chính là một cái tội.
Và Thẩm Trì Chi là kẻ trừng phạt cái tội đó.
Hắn khi ấy là thủ lĩnh của một nhóm nam sinh ngỗ ngược, là con trai độc nhất của Chủ tịch Tập đoàn Thẩm Thị — người đã tài trợ xây dựng cả tòa nhà thư viện của trường. Hắn kiêu ngạo, tàn nhẫn, luôn nhìn thế giới bằng nửa con mắt.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên tôi lọt vào tầm ngắm của hắn. Đó là một buổi chiều mưa tầm tã, tôi đang ôm xấp tài liệu ôn thi học sinh giỏi đi qua hành lang phòng thể chất. Thẩm Trì Chi cùng đám bạn bước ra, người đẫm mồ hôi sau trận bóng rổ. Không hiểu vì lý do gì, có lẽ chỉ vì tâm trạng hắn hôm đó không tốt, hoặc vì cái dáng vẻ khúm núm của tôi làm hắn ngứa mắt.
Hắn cố tình bước chệch hướng, thúc mạnh vai vào tôi.
Cả người tôi ngã nhào xuống sàn xi măng lạnh ngắt, xấp tài liệu bay tung tóe, rơi vào những vũng nước mưa loang lổ. Đ đám con trai xung quanh rộ lên tiếng cười hô hố. Tôi hoảng loạn quỳ xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy để nhặt lại những tờ giấy ướt sũng.