Tiếng bước chân gấp gáp của Minh, An Nhiên và Phong vang lên dồn dập trên từng bậc thang gỗ dẫn từ tầng hầm lên khu vực trưng bày chính. Âm thanh méo mó của những nốt nhạc piano vọng ra từ hệ thống loa âm tường mỗi lúc một lớn hơn, không chỉ lọt vào tai mà còn tạo ra một áp lực rung chấn âm ỉ lồng ngực, khiến không gian xung quanh trở nên ngột ngạt đến cực điểm.
Khi họ vừa phá cửa lao vào phòng trưng bày chính ở tầng trệt, một cảnh tượng rợn ngợp đập thẳng vào mắt.
Chiếc tủ kính cường lực chứa hộp âm nhạc cổ thế kỷ 19 đang rung lên bần bật. Những mặt kính xung quanh bắt đầu xuất hiện những đường nứt chân chim chằng chịt do áp suất cộng hưởng của sóng hạ âm từ hệ thống thông gió phóng ra. Toàn bộ không gian phòng trưng bày đã biến thành một buồng khuếch đại âm thanh khổng lồ.
"Hệ thống đang tăng dần biên độ! Nếu để mặt kính vỡ tung, làn sóng hạ âm với cường độ cao này sẽ quét sạch toàn bộ khu vực trong bán kính trăm mét!" Minh hét lớn át đi tiếng nhạc rợn gáy, lao thẳng về phía bảng điều khiển điện ngầm ẩn dưới chân tường.
An Nhiên không chần chừ, cô nhanh chóng chạy lại gần tủ kính, dùng công cụ kỹ thuật chuyên dụng để cố gắng mở chốt khóa cơ học hòng lấy chiếc hộp âm nhạc ra trước khi quá màng. Nhưng chiếc chốt đã bị khóa chết bằng một mạch điện tử tự động từ xa.
"Không mở được! Mạch đã bị vô hiệu hóa từ bảng điều khiển chính!" An Nhiên quay lại lớn tiếng báo cáo.
Phong rút súng chĩa thẳng vào bảng điều khiển ngầm, định bắn nát các mạch điện bên trong để ngắt nguồn. Nhưng Minh lập tức giơ tay cản lại, sắc mặt tái mét: "Đừng bắn, đội trưởng Phong! Toàn bộ cấu trúc này được nối tiếp theo mạch kích hoạt ngược (fail-safe trigger). Nếu anh cắt nguồn điện thô bạo bằng đạn, hệ thống sẽ tự động phóng toàn bộ năng lượng tích trữ trong tụ điện ra cùng một lúc. Lúc đó, sức ép sẽ bùng nổ gấp đôi, giết chết bất cứ ai có mặt ở đây ngay lập tức!"
Mồ hôi vã ra như tắm trên trán Minh. Ngón tay anh lướt đi như bay trên bàn phím của chiếc máy phân tích phổ âm thanh cầm tay, liên tục kết nối các cổng truyền dữ liệu vào hệ thống điều khiển ngầm để tìm ra mã nguồn lệnh.
Trên màn hình, các đường sóng âm đang dựng đứng lên thành những cột nhọn hoắt. Kẻ chủ mưu đang sử dụng một thuật toán dịch chuyển tần số động, liên tục thay đổi bước sóng từ 12Hz lên 18Hz để vượt qua các bộ lọc thông thường.
"Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta," Minh nghiến răng, đôi mắt dán chặt vào dòng mã đang chạy loạn xạ trên màn hình. "Hắn muốn ép chúng ta phải tự tay chọn cách hủy diệt."
Đúng lúc đó, từ chiếc loa phát thanh trong góc phòng, một giọng nói được bóp méo méo mó, lạnh lùng vang lên chen lẫn giữa những nốt nhạc:
*"Các vị đang đi tìm bản phổ của sự thật, nhưng lại quên mất rằng sự thật luôn đi kèm với giá trị trả giá. Bản sonata này sinh ra để thanh tẩy những kẻ dối trá. Thêm mười lăm giây nữa, chiếc hộp sẽ hoàn thành chu kỳ cuối cùng."*
"Khắc Minh đâu?" An Nhiên chợt sực nhớ ra người đàn ông tự xưng là người giữ khoảnh khắc cuối cùng của Lê Minh Hoàng. Cô đảo mắt nhìn khắp phòng. "Từ lúc ở dưới hầm lên, ông ta biến đi đâu mất rồi?"
Câu hỏi của An Nhiên vừa dứt, một tiếng *tạch* cơ khí vang lên sắc lẹm từ phía sau bức tường ngăn cách với phòng làm việc cũ.
Minh ngước mắt lên nhìn hệ thống loa trung tâm. Bỗng nhiên, một ý chợt lóe lên trong đầu bộ óc thiên tài về âm học của anh. Kẻ thủ ác không điều khiển hệ thống này từ một nơi vô hình nào đó hoàn toàn xa lạ; hắn đang đứng ở một điểm có cấu trúc cộng hưởng nghịch đảo—nơi mọi âm thanh phát ra từ đây sẽ bị triệt tiêu ngược lại nếu tìm đúng biên độ đối kháng.
"An Nhiên, đưa tôi đoạn ghi âm gốc của bản giao hưởng mười năm trước!" Minh quát lớn.
Không hỏi nửa lời, An Nhiên thao tác cực nhanh trên thiết bị của mình, trích xuất đoạn file dữ liệu âm thanh tinh khiết nhất mà cô vừa khôi phục được từ cuốn sổ tay của Lê Minh Hoàng, truyền thẳng vào máy của Minh.
Minh lập tức đảo ngược pha của đoạn sóng âm, tạo ra một **sóng đối kháng (anti-phase wave)** với biên độ tương đương nhưng lệch pha chính xác 180 độ so với hạ âm đang phá hủy căn phòng. Anh ấn nút kích hoạt.
*Ù... u... u...*
Một tiếng động trầm đục vang lên như sấm gầm dưới đáy sâu. Ngay lập tức, hai luồng sóng âm thanh va đập trực diện vào không gian giữa phòng trưng bày, triệt tiêu lẫn nhau trong một khoảng lặng chết chóc. Những đường nứt trên mặt kính tủ dừng lại hẳn. Tiếng nhạc rợn gáy vụt tắt ngúm.
Toàn bộ căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Minh thở hắt ra một hơi dài, buông thõng đôi vai mỏi nhừ. Anh ngước mắt nhìn lên chiếc camera an ninh gắn trên góc trần—nơi ống kính đang chĩa thẳng vào họ với một đèn LED đỏ rực vừa vụt tắt.
Kẻ chủ mưu vừa thua trong ván cờ tần số đầu tiên, nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
---