Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu rọi qua lớp sương mù dày đặc, hắt những tia sáng mờ ảo lên kiến trúc Gothic cổ kính của Viện bảo tàng Bell & Stave. Sau một đêm căng thẳng đến nghẹt thở, khu vực xung quanh bảo tàng đã được lực lượng cảnh sát đặc nhiệm bao vây chặt chẽ. Đội trưởng Phong cùng các nhân viên an ninh nhanh chóng triển khai đội hình phong tỏa toàn bộ các lối ra vào ngầm và mặt tiền tòa nhà.
Bên trong phòng trưng bày chính, Minh và An Nhiên vẫn đứng sát bên chiếc tủ kính đã ngừng rung chấn. Thiết bị phân tích phổ âm thanh trên tay Minh lúc này hiển thị một đường sóng thẳng tắp, ổn định tuyệt đối.
"Hệ thống điều khiển trung tâm từ xa đã bị khóa cứng hoàn toàn khi luồng sóng đối kháng phát tác," Minh cất giọng bình thản, gập thiết bị lại và đút vào túi áo khoác. "Nhưng kẻ chủ mưu chắc chắn không thể tẩu thoát ra bên ngoài trong vòng vây của cảnh sát. Hắn vẫn còn ở trong tòa nhà này."
An Nhiên gật đầu, ánh mắt sắc sảo đảo quanh không gian rộng lớn của phòng trưng bày, rồi dừng lại ở cánh cửa ngách dẫn thẳng xuống căn hầm lưu trữ phía dưới. "Khắc Minh... người đàn ông tự xưng là người giữ khoảnh khắc cuối cùng của Lê Minh Hoàng. Từ lúc hệ thống phát nổ tần số đến nay, chúng ta hoàn toàn không thấy tăm tích của ông ta."
Không chần chừ thêm một giây, Minh và An Nhiên nhanh chóng sải bước, theo lối cửa ngách tiến thẳng xuống căn hầm lưu trữ âm bản dưới lòng đất. Đội trưởng Phong cùng hai cảnh sát vũ trang ngay lập tức lập đội hình bám sát phía sau.
Căn hầm lưu trữ ngập chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn pin. Khi họ tiến sâu vào góc khuất cuối cùng của dãy kệ sắt chứa tài liệu cổ, một khung cảnh lặng lẽ hiện ra trước mắt.
Khắc Minh đang đứng lặng lẽ trước một chiếc bàn gỗ nhỏ—nơi bày sẵn một thiết bị phát sóng vô tuyến di động và một bản phổ viết tay ngả màu theo thời gian. Trên ngực áo ông ta, huy hiệu hình chiếc khóa son ánh lên dưới luồng sáng trắng gắt. Nghe thấy tiếng bước chân, ông ta từ từ quay người lại, trên gương mặt không hề có sự hoảng loạn hay sợ hãi của một kẻ tội phạm bị dồn vào chân tường, mà ngược lại, đó là một vẻ thanh thản đến lạ kỳ.
"Các vị vẫn tìm ra được đến đây," Khắc Minh cất giọng trầm buồn, vang vọng trong không gian ẩm thấp của căn hầm. "Ta đã tự nhủ rằng, nếu bản sonata này không thể thức tỉnh được những kẻ từng nhúng tay vào tội ác mười năm trước, thì đây sẽ là nốt nhạc khép lại toàn bộ bi kịch."
Phong giơ súng chĩa thẳng về phía ông ta, giọng nghiêm nghị: "Khắc Minh, hay đúng hơn là... kỹ sư trưởng thứ hai của dự án âm học mười năm trước! Ông chính là người đã che giấu thân phận, dựng lên toàn bộ cỗ máy hạ âm này để trả thù cho Lê Minh Hoàng và sát hại ông Đỗ Trọng!"
Khắc Minh bật cười nhẹ, tiếng cười khô khốc và đầy cay đắng. "Trả thù ư? Các anh lầm rồi. Ta không làm việc đó vì hận thù cá nhân. Ta làm điều đó để hoàn thành bản nhạc dang dở mà chính tay Đỗ Trọng và hội đồng quản trị đã cướp đoạt, bóp méo nó thành thứ hàng hóa thương mại bẩn thỉu. Đỗ Trọng chết vì chính lòng tham và sự bất nghĩa của hắn, dưới chính thứ âm thanh mà hắn từng dùng để hãm hại người thầy của chúng tôi."
An Nhiên bước lên một bước, đôi mắt nhìn thẳng vào Khắc Minh, giọng nói sắc sảo nhưng mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc: "Nhưng nghệ thuật sinh ra để kết nối và cứu rỗi, không phải để làm vũ khí đoạt mạng. Việc ông dùng cấu trúc của tòa nhà này để biến nó thành một nấm mồ âm thanh không giúp gì cho sự minh oan của Lê Minh Hoàng; nó chỉ biến chính ông thành một kẻ sát nhân giống như những kẻ mà ông căm phẫn."
Câu nói của An Nhiên giống như một đòn chí mạng giáng thẳng vào tâm lý của Khắc Minh. Ánh mắt ông ta dao động dữ dội, đôi bàn tay đang đặt trên mặt bàn bắt đầu run lên bần bật. Sự kiêu hãnh và lớp vỏ bọc lạnh lùng trên mặt người đàn ông trung niên bỗng chốc sụp đổ, nhường chỗ cho dòng nước mắt muộn màng lăn dài trên gò má hốc hác.
Khắc Minh từ từ buông thõng hai tay, ngước mắt nhìn lên trần nhà hầm—nơi những đường ống dẫn âm thanh cũ kỹ đang chìm vào tĩnh lặng vĩnh viễn.
"Hết rồi..." ông thì thầm. "Bản sonata cuối cùng đã khép lại."
Phong ra hiệu cho lực lượng cảnh sát tiến lên. Chiếc còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt lấy tay Khắc Minh, khép lại vụ án kỳ án chấn động liên quan đến những bước sóng tử thần và bí mật bị chôn vùi dưới đáy thời gian.
---
Một tuần sau.
Viện bảo tàng âm nhạc Bell & Stave chính thức đóng cửa để tái cấu trúc lại toàn bộ hệ thống kiến trúc. Tại phòng thí nghiệm âm học ven sông của Minh, ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn, mang theo sự ấm áp và trong trẻo của một khởi đầu mới.
Minh đang cẩn thận cất giữ bản phổ tay của Lê Minh Hoàng vào một khung kính bảo quản, trong khi An Nhiên đứng bên cạnh, nhâm nhi tách trà nóng và nhìn ra dòng sông phẳng lặng ngoài kia.
"Vụ án đã thực sự kết thúc, những uẩn khúc của quá khứ cũng đã được phơi bày ra ánh sáng," An Nhiên cất giọng nhẹ nhõm, quay sang nhìn Minh. "Anh nghĩ sao về những âm thanh mà chúng ta đã trải qua?"
Minh ngừng tay, ngước lên nhìn cô, khóe môi khẽ vẽ nên một nụ cười ấm áp: "Âm thanh có thể cất lên giai điệu của sự dối trá và chết chóc, nhưng nó cũng chính là thứ phản chiếu chân thật nhất tâm hồn con người. Miễn là chúng ta vẫn biết lắng nghe bằng sự chân thành, thế giới này sẽ luôn vang lên những hợp âm đẹp đẽ nhất."
Ngoài kia, thành phố đã hoàn toàn bừng tỉnh trong một nhịp điệu mới, rộn ràng, bình yên và trọn vẹn sau khoảng lặng dài giông bão.