Chỉ là, số lần cha con cãi nhau gần đây… tăng vọt.
Tôi thật sự không hiểu nổi, người chồng ngoan ngoãn bên tôi sao cứ hễ gặp ba mình lại thành cái máy gây gổ.
Ba Giang tức đến mức phải ngồi trước di ảnh vợ than thở:
“…”
— Một người cha vừa hoài niệm, vừa muốn dùng roi mây.
***
Giang Yến Chu khôi phục ký ức vào ba tháng sau khi bị thương.
Hôm đó không có gì đặc biệt, anh chỉ vào bếp rót nước.
Bỗng nhiên tôi nghe tiếng cốc rơi vỡ dưới đất.
Chạy vào xem thì thấy anh đang ôm đầu ngồi dưới sàn.
“Giang Yến Chu, anh sao vậy?”
Tôi quỳ xuống, lo lắng: “Đau đầu à? Để tôi đưa anh đi bệnh viện.”
“Đ-đợi đã.” – Anh ngăn tôi lại.
“Trong đầu anh vừa lóe lên quá nhiều hình ảnh… đau và choáng đến không đứng dậy nổi.”
Tôi sững người: “Anh… nhớ ra rồi à?”
“Có thể vậy.” – Người đàn ông to cao ấy lúc này lại yếu ớt tựa vào vai tôi, “Ôm anh chút đi.”
“…”
Dù có mượn cớ ăn vạ, nhưng nhìn anh đau thật, tôi cũng ôm anh rất lâu.
Dù muộn, nhưng tôi vẫn đưa anh đến bệnh viện.
Chụp chiếu xong, bác sĩ xác nhận mọi thứ bình thường — đúng là trí nhớ đã trở lại.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy đã thấy Giang Yến Chu đang nhìn tôi chằm chằm từ bên cạnh.
Khóe môi anh mang ý cười, không biết đã dõi theo bao lâu.
“Vợ ơi.” – Chỉ một tiếng gọi thôi, tôi biết chắc… anh thật sự đã nhớ lại rồi.
“Nhớ tôi rồi à?” – Tôi chạm tay lên má anh.
Giang Yến Chu cúi đầu hôn lên mu bàn tay tôi, khẽ “Ừ”.
Tôi nhìn anh vài giây, đột nhiên nghiêm túc nói:
“Vậy thì… tôi có một chuyện muốn hỏi anh.”
“?”
14.
Tôi bất ngờ bật dậy, ngồi hẳn lên người anh.
Giang Yến Chu vẫn chưa kịp phản ứng, còn mỉm cười để mặc tôi ngồi lên người anh.
“Anh giải thích thử xem,” tôi nhìn anh chằm chằm, “tại sao trong điện thoại anh lại có một tấm hình của tôi… mà thời gian chụp là trước khi chúng ta quen nhau?”
Nụ cười trên môi Giang Yến Chu khựng lại.
“Vợ ơi… em có tin vào tình yêu sét đánh không?” – Anh hỏi.
Theo lời khai của Giang tiên sinh: hôm đó anh tình cờ thấy tôi đang xem mắt ở quán cà phê, liền vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình, thậm chí còn đứng một góc quan sát suốt buổi xem mắt của tôi.
Sau đó về nhà lập tức lôi kéo ông bố đi nhờ bà mối mai mối.
“Không thì em nghĩ sao tự nhiên bà mối lại nhắm ngay đến nhà anh mà gõ cửa?” – Anh cười cười nói.
“…”
Tôi thật sự muốn mắng anh một câu “vì sắc mà khởi tâm”, nhưng Giang Yến Chu lại chẳng thấy có gì sai trái:
“Nhưng sau đó chẳng phải chứng minh là chúng ta rất hợp nhau sao? Với lại, anh nhìn em mà động lòng thì em cũng có thể vì sắc mà động tâm với anh — công bằng mà.”
“Chính em từng nói anh đẹp trai, dáng đẹp, mà chuyện giường chiếu cũng rất hòa hợp.” – Anh đem lời tôi từng nói khi anh mất trí ra để bịt miệng tôi.
Tôi nghẹn họng.
“Thế em thật sự chỉ thích mấy thứ đó thôi à?” – Anh nhìn tôi, nghiêm túc hỏi.
Tất nhiên là không phải.
Ngoài việc Giang Yến Chu có ngoại hình, gia thế, học vấn tốt, anh còn là người tử tế, chính trực, có trách nhiệm, biết kiểm soát bản thân và luôn tôn trọng người khác.
Tất cả những phẩm chất tốt đẹp ấy tạo nên một Giang Yến Chu — một người rất dễ khiến người ta yêu thích.
Tôi nhìn anh, mỉm cười:
“Là thích tất cả những gì thuộc về anh.”
15.
Năm thứ ba sau khi kết hôn với Giang Yến Chu, con trai chúng tôi chào đời.
Ba Giang – vừa được thăng cấp lên chức ông nội – không những vui mừng hớn hở, mà còn tranh thủ “xem kịch”:
“Cuối cùng thì thằng nhóc thối nhà anh cũng phải nếm mùi cực khổ khi nuôi con rồi.”
Thế nhưng, cháu trai trắng trẻo mũm mĩm của ông lại bất ngờ ngoan ngoãn đến lạ.
Khi còn đang bú sữa, bé chỉ ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, ai trêu thì cười, đói bụng hay tè dầm thì khóc — quy trình rõ ràng, vô cùng dễ nuôi.
Mẹ tôi nói đứa nhỏ giống tôi hồi nhỏ.
Giang Yến Chu đắc ý ra mặt, khoanh tay nói với ba mình:
“Con trai của con ngoan hơn con trai của ba nhiều rồi đấy!”
“…”
Ba Giang vốn định lên tiếng bảo con mình đừng vênh mặt sớm, kết quả đúng lúc ấy, đứa nhỏ đang tập nói bập bẹ gọi một tiếng: “Ông~”
Lập tức khiến ông nội rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.
“Ây dô! Ngoan quá! Ông nội mua cho con nhà to xe đẹp luôn!” – Sự chiều chuộng bắt đầu từ đây.
Lúc này, Giang Yến Chu thì ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Vợ ơi, cuối tuần rảnh không? Để ba anh trông con, vợ chồng mình đi chơi vài hôm.”
Ông nội đang ôm cháu yêu mà không hề hay biết, con trai ông đã tự ý sắp xếp hết lịch trình cuối tuần của ông luôn rồi.
“…”
—
Trước khi gặp Lục Dư Sanh, Giang Yến Chu cũng không tin vào chuyện “tiếng sét ái tình”.
Ngày hôm đó, anh nhìn thấy cô qua ô kính quán cà phê — cô mặc sơ mi trắng đơn giản, phối cùng quần jeans.
Thậm chí trên mặt chẳng hề trang điểm.
Trước khi đối tượng xem mắt đến, cô còn chăm chú làm việc trên máy tính.
Với Giang Yến Chu, “tiếng sét ái tình” không phải là vì nhan sắc.
Là ngay khoảnh khắc đó, dù chưa biết tên tuổi, hoàn cảnh hay gia thế của đối phương, tim anh đã khẽ rung lên một nhịp.
Có thể là sự cộng hưởng của tần số nào đó, là hấp dẫn tự nhiên giữa hai tâm hồn — vào khoảnh khắc ấy, linh hồn anh như bị đánh dấu bởi cô.
Từ giây phút đó trở đi, anh biết:
**Anh sẽ thuộc về cô.**
**(Toàn văn hoàn)**