Tại đại sảnh của Nhiếp chính vương phủ, không khí trang nghiêm và căng thẳng đến mức đóng băng. Hoàng hậu Ôn Thục Đoan ngồi chễm chệ trên chiếc ghế chủ vị, khuôn mặt trát phấn dày cộm nhưng không giấu nổi những nếp nhăn của sự đố kỵ và tức giận.
Mụ ta mặc bộ phượng bào màu vàng tươi thêu chim phượng hoàng tung cánh, đầu đội mũ báu nặng nề, xung quanh là hàng chục cung nữ và thị vệ cầm gậy b_ắt người trừng trừng sát khí.
"Tiêu Mộ Diễm, ngươi thật quá dung túng cho hành vi vô pháp vô thiên rồi! Lục thị là tội nữ của lãnh cung, phạm tội tày đình, ngươi lại dám giữ ả trong phủ hằng đêm hoan lạc? Ngươi có còn coi gia pháp hoàng tộc, coi bổn cung ra gì không?!" — Hoàng hậu đập mạnh tay xuống bàn, tiếng vòng ngọc va chạm loảng xoảng.
Đúng lúc đó, tấm rèm che đại sảnh được vén lên. Tiêu Mộ Diễm thong thả bước ra, trên người chỉ khoác một chiếc áo bào lỏng lẻo, dáng vẻ phong lưu, tà mị tột cùng. Nhưng điều khiến toàn bộ người có mặt trong sảnh phải trợn mắt hốc mồm, chính là bóng dáng người đàn bà đang đi ngay bên cạnh anh ta.
Lục Vy Sương không hề có chút dáng vẻ nào của một tội nhân chờ chịu tội. Cô ta diện một chiếc váy lụa satin mỏng manh màu hồng cánh sen, tà váy dài thướt tha quét trên sàn nhà theo từng bước đi lả lướt, uốn éo như rắn bò. Mái tóc đen nhánh không hề búi theo kiểu cung đình mà xõa dài qua hông, chỉ cài độc nhất chiếc trâm ngọc hình con rắn ngậm hồng ngọc — món cổ vật đã đưa cô ta đến thế giới này.
Đôi gò bồng đảo căng đầy thập thò sau lớp cổ áo khoét sâu, làn da trắng bóc còn in đậm những vết hôn đỏ thẫm của Nhiếp chính vương như một lời tuyên cáo trần trụi về trận hoan lạc vừa diễn ra.