Đoàn Xe 704 xé tan làn sương mù đang dần chuyển sang màu trong suốt dưới sức nóng của Mặt Trời. Tiếng động cơ diesel gầm hú liên hồi, năm toa xe bọc thép nặng nề nối đuôi nhau phóng bạt mạng trên con đường quốc lộ phủ đầy bùn tuyết.
Mặt đường lúc này là một trận đồ tử thần. Lớp băng viễn cổ vốn phẳng lì như mặt kính nay bị nhiệt độ môi trường (lúc này đã cán mốc Dương 6°C) làm cho mềm ra, sụt lở thành từng hố bùn đen quánh. Bánh xe xích của các toa xe liên tục trượt bánh, quăng quật thân xe điên cuồng mỗi khi đâm phải một khúc ngoặt.
"Đầu Tàu 01! Đây là Toa 05! Trục sau của chúng tôi bị kẹt một dải xích do đâm phải một 'bức tượng' vừa rã đông!"
Tiếng bộ đàm vang lên đầy hoảng loạn. Toa 05 là toa chót, nơi chứa toàn bộ máy phát điện dự phòng và nguyên liệu thực phẩm khô của cả đoàn.
Lâm Phong nhìn qua gương chiếu hậu góc rộng. Phía sau Toa 05, một thân thể biến dị đã rã đông một nửa bị bánh xích cuốn chặt vào ổ trục. Máu đen cùng gân thịt nát bấy quấn lấy bánh răng làm toa xe chao đảo, khói trắng bốc lên nghi ngút từ động cơ quá tải. Vận tốc của Toa 05 giảm đột ngột từ tám mươi cây số một giờ xuống còn chưa đầy ba mươi.
Mà ngay phía sau chúng, dải rừng thông hai bên đường đã hoàn toàn 'sống' lại.
Hàng ngàn sinh vật biến dị — bị giam cầm trong lớp băng suốt bốn năm qua — nay như những con quỷ đói trỗi dậy từ cõi chết. Làn da xám xịt của chúng căng lên khi mạch máu ma quái hoạt động trở lại. Chúng rống lên những tiếng gầm man dại, lao ra từ gập ghềnh tuyết tan, dùng cả bốn chân phi bạt mạng đuổi theo Toa 05.
"Kha Ân, giữ vững tay lái!" Lâm Phong quát lớn, nhặt lấy chiếc móc sắt bảo hộ và thanh trường kiếm rèn từ thép công nghiệp dắt bên thành cabin. "Tôi ra phía sau xử lý!"
*Phăng! Phăng!*
Lâm Phong móc dây an toàn vào cáp sắt chạy dọc thân xe, nhảy chuyền qua các mái toa. Gió rít bên tai như xé rách màng nhĩ. Khi đáp xuống nóc Toa 05, anh nhìn xuống ổ trục bánh xích phía đuôi xe.
Một con quái vật biến dị cấp cao — thân hình nó to gấp đôi người thường do cơ bắp bị biến đổi — đang dùng hai tay ôm chặt lấy trục truyền động. Bộ xương ngực nát bấy của nó dính chặt vào bánh răng, mắt nó trợn ngược lấp lánh tia máu điên dại khi thấy Lâm Phong.
"Chết đi!"
Lâm Phong nghiến răng, vung thanh thép kiếm đâm thẳng từ trên nóc xe xuống. Lưỡi kiếm sắc bén đâm xuyên qua hộp thọ của con quái vật, găm chặt nó xuống mặt đường. Cùng lúc đó, anh rút ra một quả lựu đạn nhiệt nhôm cũ kỹ, giật chốt rồi nhét thẳng vào khoang lồng ngực gãy vụn của nó.
"Toa 02, 03, 04 chuẩn bị chịu chấn động!" Lâm Phong gào vào micro cài áo rồi bật người nhảy ngược trở lại Toa 04.
*Oành!*
Ngọn lửa nhiệt nhôm bùng nổ rực rỡ, nhiệt độ cực cao hóa bốc hơi toàn bộ gân thịt và khung xương con quái vật đang kẹt trong ổ trục. Chiếc Toa 05 rung giật dữ dội, bánh xích gầm lên một tiếng rồi thoát khỏi chướng ngại vật, tiếp tục lao đi với tốc độ cao.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày tày.
Cơn ác mộng thực sự hiện ra ngay trước mắt khi chiếc Đầu Tàu 01 dẫn đoàn vừa vượt qua một ngọn đồi nhỏ: **Cầu Khốn Hạn**.
Đó là cây cầu bê tông treo duy nhất bắc qua dòng sông Băng Hà chảy vực sâu thăm thẳm để dẫn sang dải núi phía Bắc. Nhưng lúc này, dòng sông bên dưới không còn đóng băng nữa. Sức nóng đột ngột làm hàng triệu tấn băng vỡ vụn, tạo thành một dòng thác tuyết tan đục ngầu cuồn cuộn chảy xiết.
Nghiêm trọng hơn, cây cầu bê tông lâu năm không được bảo trì, dưới sự co giãn đột ngột của nhiệt độ, hai trụ cầu chính đã xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Mặt cầu phủ đầy những tảng băng trôi đang chảy ra ướt sũng.
Và ngay giữa lòng cầu, một chiếc xe tải quân sự chở đạn dược thời tận thế bị lật ngang, chặn đứng hai phần ba lối đi.