"Lâm Phong! Cầu sắp sập rồi! Làm sao đây?!" Giọng Kha Ân vang lên trong tai nghe của Lâm Phong, lẫn trong tiếng còi báo động thất thanh từ bảng điều khiển.
Lâm Phong vừa đáp xuống nóc ca-bin chiếc Đầu Tàu 01, mặt anh biến sắc.
Phía sau là dải sóng xác sống hàng ngàn con đang tràn xuống từ ngọn đồi. Phía trước là cây cầu đứt gãy với chướng ngại vật khổng lồ. Dưới chân là vực sâu sâu thăm thẳm với dòng nước băng cuộn chảy có thể nuốt chửng bất kỳ chiếc xe bọc thép nào trong chớp mắt.
"Không thể dừng lại! Dừng lại là chết!" Lâm Phong bò trở lại ghế phụ ca-bin, giật lấy chiếc bộ đàm toàn đoàn: "Tất cả các toa xe nghe đây! Giữ khoảng cách năm mươi thước! Tăng tốc độ lên tối đa! Chúng ta sẽ đâm văng chiếc xe tải chặn đường!"
"Lâm Phong, anh điên rồi sao?!" Nhược Lan từ Toa 04 gào lên qua bộ đàm. "Trọng lượng của cả đoàn xe cộng với lực va chạm sẽ làm gãy đôi trụ cầu mất!"
"Nếu không qua cầu, trong vòng ba phút nữa, lũ quái vật sẽ biến năm toa xe này thành hũ mắm!" Lâm Phong lạnh lùng cắt lời. "Đây không phải là thảo luận. Đây là mệnh lệnh!"
Lâm Phong đẩy Kha Ân sang một bên, tự tay nắm lấy vô-lăng chiếc Đầu Tàu 01.
Anh đạp lút ga. Động cơ V12 gia tốc phun ra hai cột khói đen kịt. Chiếc xe bọc thép nặng ba mươi tấn như một con mãnh thú điên cuồng lao xuống dốc cầu. Lớp sắt bọc mũi xe hình mũi tàu chiến nhô ra phía trước, chuẩn bị cho cú va chạm sinh tử.
100 thước... 50 thước... 20 thước...
"Bám chắc!" Lâm Phong gầm lên.
*OÀNH!*
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên giữa thung lũng. Mũi thép của chiếc Đầu Tàu 01 đâm thẳng vào thân chiếc xe tải quân sự bị lật. Kim loại ma sát vào nhau tạo thành những cơn mưa tia lửa bắn ra tứ tung. Lực va chạm kinh hoàng làm toàn bộ khung xe Đầu Tàu 01 biến dạng, kính cường lực nứt thành hình mạng nhện.