
Phó Kính Thừa — người đứng đầu tập đoàn tài chính Phó Thị — được mệnh danh là gã "bạo chúa" tàn nhẫn trên thương trường. Người ta kính sợ sự nhạy bén, quyết đoán của anh, nhưng cũng kiêng nể tính khí thất thường, lạnh lùng và cực kỳ gắt gỏng của vị Tổng tài trẻ tuổi này. Thế nhưng, đằng sau vẻ quyền lực tột đỉnh ấy là một bí mật đớn đau: Phó Kính Thừa mắc chứng mất ngủ mãn tính nghiêm trọng suốt mười năm qua, hệ quả từ một biến cố tâm lý thời niên thiếu. Mọi loại thuốc ngủ đắt đỏ nhất hay các liệu pháp y khoa tân tiến đều hoàn toàn vô hiệu trước cơn ác mộng dằn vò anh mỗi khi đêm về. Cho đến một đêm mưa tầm tã, trong cơn kiệt sức vì năm ngày liên tục không thể chớp mắt, Phó Kính Thừa vô tình va chạm với Ôn Thiển — một nữ phát thanh viên khiêm tốn của chương trình đài phát thanh đêm muộn. Giữa không gian chật hẹp và tĩnh lặng, khi Ôn Thiển cất giọng nói dịu dàng, mộng mơ để xoa dịu bầu không khí căng thẳng, một điều kỳ diệu đã xảy ra: sóng não đang cuồng loạn của Phó Kính Thừa đột ngột lắng xuống, và anh chìm vào giấc ngủ sâu ngay trên vai cô gái xa lạ. Kinh ngạc trước phát hiện này, Phó Kính Thừa lập tức dùng một hợp đồng độc quyền với mức thù lao trên trời để trói buộc Ôn Thiển bên mình dưới danh nghĩa "trợ lý giấc ngủ". Mỗi đêm, cô bắt buộc phải ở bên cạnh, đọc sách hoặc trò chuyện để đưa vị Tổng tài gắt gỏng vào giấc ngủ. Từ sự gượng ép, đề phòng ban đầu trước gã đàn ông bá đạo, Ôn Thiển bằng sự dịu dàng, kiên nhẫn và ấm áp chân thành đã dần bước vào thế giới tăm tăm tối của anh, từng chút một gỡ bỏ những gai nhọn và chữa lành vết thương tâm lý sâu giấu trong lòng Phó Kính Thừa. Thế nhưng, khi căn bệnh mất ngủ dần được chữa lành cũng là lúc Phó Kính Thừa nhận ra gã đã lún quá sâu vào một thứ "nghiện" mới còn nguy hiểm hơn: sự nghiện ngập chính người nữ phát thanh viên của mình. Từ một kẻ lạnh lùng coi cô là món đồ chữa bệnh, gã Tổng tài bá đạo biến thành một kẻ cuồng yêu, tìm mọi cách dùng sự chiều chuộng cuồng nhiệt để giữ chặt cô gái nhỏ bên mình mãi mãi.