Nắng sáng rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi xuống căn phòng tổng thống đắt đỏ nhất khách sạn năm sao.
Phó Kính Thừa từ từ mở mắt.
Cảm giác đầu tiên xộc vào tâm trí anh không phải là sự đau nhói của cơn kiệt sức thường ngày, mà là sự tỉnh táo, nhẹ nhõm đến kinh ngạc.
Lần đầu tiên sau mười năm sống trong địa ngục của chứng mất ngủ mãn tính, anh đã ngủ liền một mạch tám tiếng đồng hồ không mộng mị.
Góc mặt góc cạnh của vị Tổng tài trầm xuống khi anh sực nhớ lại đêm qua.
Trận mưa tầm tã, cô gái nhỏ với đôi mắt trong veo, và đặc biệt là giọng nói êm dịu tựa như bản nhạc du dương xoa dịu những dây thần kinh đang cuồng loạn của anh.
Anh quay sang bên cạnh, ga giường nhăn nheo nhưng khoảng trống bên cạnh đã lạnh ngắt từ lâu.
Cô gái ấy đã lén bỏ đi từ lúc nào, chỉ để lại một nốt nhạc vô hình gieo vào tâm trí anh.
"Phó tổng! Anh tỉnh rồi sao?!"
Thư ký Nam mở sầm cửa lao vào, gương mặt ngập tràn sự bàng hoàng lẫn vui mừng khôn xiết.
"Trời ơi, tối qua người dân thấy anh ngất trên băng ghế đá nên đã gọi cấp cứu. Khi tôi đến, anh đang ngủ rất sâu... Đây là chuyện chưa từng xảy ra suốt mười năm qua!"
Phó Kính Thừa bước xuống giường, vừa thong thả cài lại khuy áo sơ mi, vừa cất giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đựng sự kiên định đáng sợ:
"Trong vòng ba tiếng, điều tra toàn bộ thông tin về cô gái tối qua. Tôi muốn có cô ta."
"Ôn tiểu thư, lên xe," Phó Kính Thừa cất giọng, không hề có một chút dấu vết của sự thương lượng.
Ôn Thiển nhíu mày, lùi lại một bước đầy cảnh giác:
"Anh là ai? Tối qua tôi đã giúp anh, sao giờ anh lại muốn bắt ép tôi?"
"Tôi không bắt ép, tôi đang đề nghị hợp tác," Phó Kính Thừa rút từ trong túi áo ra một bản hợp đồng mỏng, thong thả đẩy về phía cô.
"Lên xe rồi nói chuyện. Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai."
Sự áp chế tự nhiên và sát khí lạnh lẽo phát ra từ người đàn ông khiến Ôn Thiển cắn môi, miễn cưỡng bước vào xe.
Cánh cửa đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn không khí oi nồng bên ngoài.
Phó Kính Thừa thong thả cất lời, đi thẳng vào vấn đề:
"Tôi mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng. Giọng nói của cô là thứ duy nhất có thể đưa tôi vào giấc ngủ. Tôi muốn thuê cô làm 'Trợ lý giấc ngủ' độc quyền. Mỗi đêm từ mười một giờ đến năm giờ sáng hôm sau, cô phải ở bên cạnh tôi, đọc sách hoặc nói chuyện cho đến khi tôi ngủ thiếp đi."
Ôn Thiển mở to mắt nhìn anh như thể đang nhìn một kẻ điên:
"Anh điên rồi sao?! Tôi là một phát thanh viên chính thống, không phải đồ chơi hay món hàng mua vui cho người giàu! Tôi từ chối!"
"Từ chối?" Phó Kính Thừa nhếch môi tạo thành một nụ cười ngạo mạn, tay gõ nhẹ lên bản hợp đồng.
"Mỗi tháng thù lao năm trăm ngàn đô la. Hơn nữa, đài phát thanh nơi cô làm việc đang gặp khủng hoảng tài chính và đứng trước nguy cơ bị giải thể. Chỉ cần cô gật đầu, tôi sẽ rót vốn đầu tư mười triệu đô la, bảo đảm vị trí của cô vĩnh viễn không ai chạm tới."
"Anh... anh dùng tiền đè người sao?!" Ôn Thiển tức đến mức gò má đỏ bừng.
"Tôi chỉ đang dùng phương thức hiệu quả nhất để đạt được mục tiêu," Phó Kính Thừa tiến lại gần cô hơn, khoảng cách hẹp thâm sâu khiến Ôn Thiển cảm nhận rõ hơi thở mang mùi gỗ tuyết tùng xộc vào khứu giác.
"Ôn Thiển, cô không có quyền lựa chọn. Hoặc là cứu lấy sự nghiệp của cô và nhận số tiền này, hoặc là watch đài phát thanh phá sản ngay ngày mai."
Ôn Thiển nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng nhưng kiên định của gã Tổng tài bá đạo trước mặt.
Cô biết gã đàn ông này hoàn toàn có đủ quyền lực để làm điều đó.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, cô siết chặt nắm tay, ngẩng đầu lên với vẻ kiêu hãnh:
"Được! Tôi ký! Nhưng chúng ta phải lập giao ước: Đây thuần túy là quan hệ công việc. Anh tuyệt đối không được phép vượt quá giới hạn hay có bất kỳ hành vi vô sỉ nào với tôi!"
Phó Kính Thừa nhìn gương mặt bướng bỉnh nhưng chan chứa sự thuần khiết của cô, trong lòng bất giác dâng lên một luồng sóng gợn kỳ lạ.
Anh nhẹ nhàng cầm lấy cây bút máy trên tay cô, ký một nét chữ phượng múa rồng bay vào bản hợp đồng:
"Thành giao, Ôn trợ lý."